⬅ Trước Tiếp ➡
Dáng người mạn diệu mềm mại lõa lồ, trần như nhộng, cô gái nằm trên ghế sô pha, hai chân mảnh khảnh giao nhau, gác trên tay vịn. Dường như cô vừa duỗi người, hai cánh tay vươn thẳng, nằm thẳng trên sô pha, tóc đen dừng trước cổ, cảnh xuân trước ngực trần như nhộng được hồ yêu thu hết vào trong mắt.
Hồ Anh Tài mất khống chế, đôi tai hồ ly bắn ra trên đỉnh đầu. Anh ta kinh ngạc, khó tin, hai tay chống thảm, hậu tri hậu giác nhận ra nơi mặt mình vừa dán vào là bộ ngực của cô ấy.
"Hừ." Cô gái trở mình, giống như sắp tỉnh lại, người ghé lên sô pha, chính xác là vị trí anh vừa nằm, cả người lười biếng giãn cơ, đường cong mạn diệu phơi bày một cách trần trụi, trên cổ còn có một sợi dây thừng, một đầu khác đang bị cột chặt với chiếc lò sưởi âm tường.
Hồ Anh Tài lắp bắp, bó tay không biện pháp, gọi: "Lộ.. Lộ tiểu thư, cô là mèo yêu!"
Người trên sô pha nhăn mày, đột nhiên mở mắt, nhìn thẳng vào đồng tử chứa đầy nét kinh hoàng của Hồ Anh Tài.
Kết thúc một tiếng thét chói tai, Hồ Anh Tài che gương mặt bị cào đến đổ máu, nằm trên mặt đất lăn lộn. Lộ Điệp ngồi thẳng sô pha, dùng sức kéo dây thừng, phẫn hận mắng: "Sớm không tới muộn không tới, sao lại cố tình biến trở về ngay lúc này!"
"Con hồ ly chết tiệt, anh còn dám nhìn trộm tôi, có tin tôi móc hai tròng mắt của anh ra không? Đúng là tiện nghi cho tên hồ ly nhà anh!"
------------
Nội tâm Hồ Anh Tài: ..
Nội tâm Hồ Anh Tài: A a a!
Chùa Linh Đồ nằm trong không gian đạo quán náo nhiệt, đây cũng là một trong những thắng cảnh du lịch của khu vực này, mỗi ngày người tới người lui, hương khói không ngừng, ngay cả lúc này, người tới tham quan cũng nối liền không dứt.
Ngoại trừ đạo quán trên núi Tu Duyên, Hạnh Mính chưa từng đi qua các đạo quán khác. Tùng Nhai đi hai bước lại dừng lại, Hạnh Mính tránh né đoàn người chung quanh, không thể không nghiêng người đi gọn vào bên trong, bước chân khập khiễng, dáng đi có vẻ rất gian nan.
"Tiểu Hạnh, ở đây nhiều người, con cầm lấy cổ tay áo của ta đi." Tùng Nhai vươn tay, Hạnh Mính nhìn những hình xăm đen kịt kín kẽ trên cánh tay anh ấy, kéo cổ tay áo xuống, che khuất vết sẹo tách đôi hình xăm đi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Tùng Nhai mang cô đi đến một gian phòng nằm sau trong đạo quán. Nơi này khác hẳn với những toà kiến trúc được điêu khắc tinh xảo ở phía trước. Tường viện có màu màu vàng, mang hơi thở cổ xưa, khắp nơi đều có các vệt nứt loang lổ, vẻ đẹp tàn phá và hơi thở thần bí bao trùm cả toà viện.
Hạnh Mính vượt qua ngạch cửa, chính diện trong phòng được đặt một chiếc bàn thờ, có một ông lão ngồi phía trước. Thoạt nhìn, ông lão này chắc phải là người cùng thế hệ với sư phụ, có lẽ tuổi tác cũng không kém nhau quá nhiều, chòm râu trắng dài tới cằm, tóc bạc búi gọn trên đầu, một thân áo tím, ánh mắt nhìn qua có vẻ không dễ chọc, hung dữ nhìn Hạnh Mính.
"Phương trượng." Tùng Nhai kéo cô đến trước người: "Tôi đã mang người đến."
Lúc này Hạnh Mính mới biết thân phận của ông lão, là phương trượng chùa Linh Đồ.

⬅ Trước Tiếp ➡