⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lòng không tránh khỏi so sánh một phen, vị phương trượng này thoạt nhìn không hiền lành như sư phụ cô.
Hoằng Hậu phương trượng liếc mắt nhìn cô một cái, đánh giá trên dưới, tiếng cười trầm thấp lại ẩn ẩn cảm giác chê cười: "Lão Tĩnh Đình cũng có năng lực nhỉ, lại thu một cô gái nhỏ làm đạo sĩ? Quả nhiên, già rồi lẩm cẩm, chuyện gì cũng làm được."
Tùng Nhai không nói gì, chỉ im lặng túm bả vai Hạnh Mính, đẩy cô lên phía trước.
"Nào cô gái nhỏ, đến ngồi chỗ này đi, một lát là xong thôi." Hoằng Hậu phương trượng chỉ chỉ cái đệm hương bồ đối điện, ý bảo cô ngồi đó đả tọa.
Hạnh Mính nhìn Tùng Nhai: "Muốn làm cái gì?"
Nụ cười của Tùng Nhai vẫn hiền lành giống như ngày thường, khiến người nhìn như tắm trong gió xuân, cảm thấy an tâm: "Phương trượng sẽ truyền chút nội lực cho con, như vậy Tiểu Hạnh sẽ không hấp dẫn mấy con yêu quái phiền phức nữa. Đám yêu quái kia nhìn thấy con tự nhiên sẽ rời đi."
Hạnh Mính sững sờ tại chỗ, suy tư một lúc, còn chưa chờ cô suy nghĩ cẩn thận mọi chuyện, Tùng Nhai đã ấn cô ngồi xuống đệm hương bồ.
Phương trượng trước mặt đang nhắm mắt đả tọa, ngón tay cái và ngón trỏ chạm vào nhau (1), bàn tay đặt trên đầu gối, miệng lẩm bẩm niệm chú ngữ. Chòm râu bạc khẽ lay động trên dưới, không khí chung quanh an tĩnh đến đáng sợ, đến cả tiếng ồn àờ náo nhiệt của các du khách ngoài cửa cũng đột nhiên biến mất, Hạnh Mính có một dự cảm bất an.
__________________________________________________
Tư thế của phương trượng gọi là Gyan Mudra: Cách thủ ấn này còn được xem là mudra của sự hiểu biết, bởi nó giúp tăng sức mạnh của sự tập trung, trí nhớ và còn giúp não bộ nhạy bén hơn.
Cái thứ đồ chơi gọi là nội lực này, chỉ có những con yêu quái có tu vi và nhân tài tu luyện mới có, cô là một người bình thường mới sống được mười mấy năm, nếu tiếp nhận thứ đồ chơi này chẳng phải là muốn giảm thọ sao?
Hai tấm linh phù toả ra kim quang rực rỡ đột nhiên bay tới trước mặt, Hạnh Mính giật mình hoảng sợ, vội vàng ngả đầu ra sau.
Chú ngữ trong miệng Hoằng Hậu phương trượng liên tục niệm ra, kim quang quanh thân linh phù càng lúc càng chói mắt, chói đến mức Hạnh Mính chẳng thể mở nổi mắt.
Hoằng Hậu vung tay vẽ chú, mực tàu điểm trong không trung, từng đạo đường cong biến thành phù chú kỳ quái. Tốc độ vẽ của ông ta thực sự rất nhanh, tay áo không ngừng lay động.
Hạnh Mính che đầu, trời đất trước mắt quay cuồng, hình như nguyên nhân khiến cô choáng váng đầu lại là bởi vì kim quang tỏa ra từ linh phù? Hạnh Mính nôn nao khó chịu, muốn mở miệng nói ông ta dừng lại, nhưng lại bị cảm giác buồn nôn đánh úp, một câu cũng không nói nên lời.
Chú ngữ trôi nổi trong không khí, theo ngón tay của Hoằng Hậu, từng chút một từ từ xuyên qua linh phù trước mặt Hạnh Mính, ùa vào cơ thể cô.
Hạnh Mính bị đánh ngã ra sau, đôi mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ bất an, nhìn chằm chằm tấm linh phù đang toả ra kim quang trước mặt tản.
Tại một giây khi cô ngã xuống, sau lưng có bàn tay vươn ra, vững vàng nâng cô dậy.
"Như này là được rồi sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡