⬅ Trước Tiếp ➡
Linh phù tiêu biến trong không trung, Hoằng Hậu phất tay áo, đứng dậy: "Chờ đi, người tỉnh dậy là được. Nhưng mà ngươi phải nhớ kỹ, đây là chủ ý do Tùng Nhai ngươi đưa ra. Nếu Tĩnh Đình truy cứu trách nhiệm, chuyện này không liên quan đến ta."
"Tuy là nói như thế, nhưng ngài phương trượng đây hẳn cũng càng hiểu rõ tình huống trước mắt hơn ta. Ngoại trừ ngài, chắc sẽ không có người thứ hai đồng ý làm chuyện này."
Hoằng Hậu hừ một tiếng, vuốt chòm râu trắng nhìn cô gái nhỏ vẫn đang bất tỉnh trong lòng anh ta: "Có người từ khi sinh ra đã bắt đầu có thiên mệnh, đó là tang tế. Cô gái này có duyên với yêu, thì cũng phải thừa nhận hậu quả của loại duyên phận này."
Nói hết lời, Hoằng Hậu nhìn về phía Tùng Nhai, ý cười không rõ, nếp nhăn ở đuôi mắt chẳng có chút nhu hòa như các bậc trưởng bối khác, thậm chí trong lời nói của ông ta còn chứa vài phần cười nhạo.
"Ngươi nói có đúng không?"
Tùng Nhai quay đầu đi, không muốn đối diện với ông ta: "Đã qua cả rồi, hiện tại ta là người."
"Tùng Nhai ngươi cũng coi như là người kì lạ nhất mà ta gặp được trong nghìn năm qua, từ yêu biến thành người. Không biết lão già Tĩnh Đình đã tốn bao nhiêu nội công, mới có được một tên đồ đệ khăng khăng một mực như vậy? Nếu là ta, ta không thể nào làm ra chuyện này. Chúng ta đều muốn thành tiên kia mà, làm như vậy không sợ sét đánh sao?"
Tùng Nhai mím chặt môi, nhìn sắc mặt trắng bệch của Hạnh Mính.
Hoằng Hậu đang định đẩy cửa rời đi, lại nghe anh ta nói: "Ta khắc ghi ân tình của sư phụ, cho nên ta mới có thể giúp anh làm việc này. Ta nhất định sẽ giúp người thành tiên."
Hoằng Hậu bất đắc dĩ lắc đầu, phất tay áo, cất bước rời đi.
Chùa Linh Đồ cũng có trận pháp che chở, Nguyên Tuấn Sách đứng trên ngọn cây bồ đề, lẳng lặng nhìn cổng lớn của chùa Linh Đồ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nếu anh muốn che giấu yêu lực tới gần, cũng sẽ phải hao tổn một chút tu vi. Nếu bên trong có người cố ý thiết kế bẫy để vây hãm anh..
Nguyên Tuấn Sách ngồi trên nhánh cây, nghĩ đi nghĩ lại cái khả năng này. Một đám lão đạo sĩ bất tử khôn khéo, chuyện dùng Hạnh Mính làm mồi nhử, dụ anh mắc mưu, không cần nghi ngờ, bọn họ thực sự làm ra được.
Sắp tới chạng vạng, lượng du khách dần dần giảm bớt, mấy đạo sĩ ra ngoài cổng quét rác, lau bậc thang.
Hoàng hôn buông xuống, cả thành phố bị chân trời chiều hôm mênh mông bao trùm. Nơi này không có nhiều nhà cao tầng, hầu hết là các kiến trúc nhà ở thấp bé, mùi đồ ăn bay ra từng căn bếp của từng căn hộ.
Anh ngồi trên cây, bỗng nhiên nghĩ đến bản thân mười năm trước, lúc đó anh cũng như thế này, thích ngồi trên cao quan sát cuộc sống sinh hoạt của nhân loại, nhìn từ lúc sáng sớm đến tối muộn. Có lần anh còn nhìn thấy một bé gái nhỏ được bà dắt tay, vui vẻ nhảy nhót dẫm lên vũng nước, rồi lại không cẩn thận đâm đầu vào thân cây.
Nguyên Tuấn Sách nhớ lại mà bật cười thành tiếng. Đến khi anh nhìn thấy Hạnh Mính khập khiễng nắm tay một tên đạo sĩ thúi đi ra, liền cười không nổi nữa.
"Còn có thể đi không?"

⬅ Trước Tiếp ➡