⬅ Trước Tiếp ➡
Muốn sinh hoạt trong thế giới loài người cầu dùng đến tiền, một thứ giống như giấy để làm giao dịch. Quần áo trên người nhân loại có rất nhiều màu sắc, vào những dịp thời tiết khác nhau sẽ mặc những loại quần áo khác nhau.
Lúc ra ngoài đường thì phải bước chân nào ra trước, kho nói chuyện phải nhìn vào mặt người đối diện, giơ tay nhấc chân, mỗi động tác cũng phải có biểu cảm tương ứng trên gương mặt, động tác của mỗi ngón tay lại đại diện cho một hàm nghĩa khác nhau. Anh quan sát rất cẩn thận.
Khi đó, Nguyên Tuấn Sách không biết nói chuyện, vẫn đang trong thời gian học tập ngôn ngữ loài người.
Anh chọn một cái cây trong công viên rất nhiều người qua lại, ngồi trên đó quan sát. Đang là mùa thu, thời tiết mát mẻ, trời vừa đổ mưa, không khí tươi mát, công viên càng là địa điểm ưa thích của nhiều người, tiếng nói chuyện ríu rít. Nguyên Tuấn Sách có thể nghe rõ bất kể khoảng cách, anh không chê đám người phía dưới phiền, lẳng lặng nghe bọn họ đối thoại, cân nhắc hàm nghĩa.
Nghe từ sáng sớm đến tối muộn, nghe hết nguyên một ngày, vẫn không có thu hoạch gì. Anh vẫn như cũ, không hiểu những lời nói trong miệng đám người đó có ý gì, chỉ ngẫu nhiên học được hai câu.
Ví dụ như những câu được lặp lại nhiều nhất: Được, ha ha, đi mau, không cần.
Học những từ đơn giản không có chút khó khăn, nhưng nếu là câu nói dài hơn một chút, anh lại không thể nói hoàn chỉnh.
Gần chạng vạng, có người nói phải về nhà ăn cơm, càng ngày càng nhiều người bắt đầu nói như vậy, bọn họ cũng dần dần rời đi, người trong công viên càng ngày càng ít.
Nguyên Tuấn Sách vẫn mặc miếng vải rách kia, miếng vải bố dài rũ đến cẳng chân, che chắn thân hình cao lớn của anh, mái tóc bạc mềm mại xoã sau lưng, rũ xuống, chạm đến nhánh cây, biếng nhác trêu đùa các tán cây, gương mặt xinh đẹp đến không thuộc phạm trù con người.
Anh ngồi trên nhánh cây, nhìn mặt trời di chuyển về phía Tây, xuống núi. Chân trời đỏ ửng, mây trắng biến thành màu hồng cam, ánh sáng mất dần từng chút, ánh nắng vàng kim nhuộm màu đỉnh núi phía xa xa, rực rỡ một vùng trời.
"Một cái! Hai cái! Ba cái!"
Nguyên Tuấn Sách cúi đầu nhìn xuống.
Một cô bé cột tóc đuôi ngựa, nắm tay một người đàn ông cao hơn cô rất nhiều, nhảy lên vũng nước, đang chăm chú đếm xem mình đã nhảy qua bao nhiêu vũng.
Người đàn ông bên cạnh chỉ mải xem di động, căn bản không phát hiện ống quần của mình đã bị ướt sũng bởi đống bùn đất bắn ra từ vũng nước mà cô bé đang nhảy.
"Bốn cái! Năm cái!" Giọng bé gái kiên định vang dội, đọc từng chữ một, vô cùng rõ ràng.
Nguyên Tuấn Sách nghiêng nghiêng đầu, vừa định há mồm nhắc nhở, thì bé gái kia đã đụng đầu vào thân cây trước mặt.
"Hu Hu oa oa!"
Người đàn ông nhanh chóng ngồi xổm xuống xem xét đầu cô: "Không khóc, không khóc nha, thật ngoan. Tiểu may mắn ngoan, không đau, sẽ không đau."
Người đó xoa xoa đầu cô, động tác mềm mại dịu dàng, xoa tới xoa lui.
Cô bé dần ngừng khóc, tiếng khóc cũng nhỏ lại.
Nguyên Tuấn Sách ngơ ngác nhìn, thì ra nhân loại tay không tấc sắt cũng biết niệm chú ngữ sao?
Kết quả là, anh mở miệng, vẻ mặt chết lặng lặp lại lời nói vừa rồi trong miệng người đàn ông: "Thật ngoan..

⬅ Trước Tiếp ➡