⬅ Trước Tiếp ➡
Đây là câu nói dài nhất mà anh học được từ khí bắt đầu quá trình học nói chuyện tới nay.
Ngày hôm sau, Nguyên Tuấn Sách vẫn ngồi trên cái cây đó, nhưng hôm đó trời mưa, không có ai ra công viên nữa.
Chung quanh anh có kết giới, nước mưa không thể rơi xuống người anh. Dưới tàng cây là đủ các loại ô với đủ màu sắc, không thể nhìn thấy mặt người, tiếng nước mưa tí tách đánh lên mặt dù khiến anh không thể nghe rõ nhân loại nói chuyện.
Trong đám ô đó, một chiếc ô nhỏ màu đỏ trở nên đặc biệt chói mắt. Lúc chiếc ô nhỏ đó xuất hiện trong tầm mắt, Nguyên Tuấn Sách đã nhìn chằm chằm nó thật lâu.
"Không thể được đâu Tiểu Hạnh."
Giọng nam quen thuộc vang lên.
Nguyên Tuấn Sách nhìn thấy cô bé ngày hôm qua, và cả người đàn ông vẫn luôn bên cạnh cô. Người đó lưng mang cặp sách nhỏ, hai tay cầm hai cái ô, một cái che trên đầu mình, cái dù nhỏ màu đỏ còn lại được che trên đỉnh đầu cô bé.
Hôm nay cô bé mặc một chiếc vảy màu đỏ ca rô rực rỡ, rất hợp tông với cái ô nhỏ, trong lòng cô bé đang ôm một con chó nhỏ bị nước mưa xối cho ướt đẫm, tay nhỏ xoa đầu nó, sờ tới sờ lui bộ lông của nó. Đầu chó nhỏ vùi vào lòng cô, phát ra tiếng nức nở.
"Com muốn nuôi mà. Nhìn nó nho nhỏ rất đáng thương mà ba."
Người đàn ông tên ba kia thở dài: "Nếu con mang nó về, mẹ con sẽ đuổi chúng ta ra khỏi nhà. Đến lúc đó, chúng ta cũng sẽ rất đáng thương."
"Vậy ba lựa lời nói với mẹ đi! Như vậy không phải là được rồi sao."
"Không thể! Phía trước có một cửa hàng thú cưng, nếu con muốn có thể đưa nó vào đó. Nếu Tiểu Hạnh nghe lời, ngày mai chúng ta lại đến thăm nó nhé."
Tiếng hai người nói chuyện xa dần, nước mưa tí tách khiến giọng nói trở nên mơ hồ không rõ, đến tận khi anh không thể nghe thấy gì nữa.
Ngày thứ ba, hết mưa rồi, cô bé và người đàn ông kia không tới. Ngày thứ tư không có, ngày thứ năm cũng không.
Khi Nguyên Tuấn Sách đi ngang qua cửa hàng thú cưng, nhìn thấy con chó nhỏ cuộn tròn trong lồng kia đã được người khác nhận nuôi.
Ngày thứ sáu, Nguyên Tuấn Sách lại gặp lại người đàn ông kia một lần nữa thấy, người đó hoảng loạn, vừa gọi điện thoại, vừa chạy về phía trước.
"Tiểu Hạnh con bé thế nào rồi, anh không bắt kịp xe buýt, đang chạy về. Không chữa được thì chuyển viện. Một đứa bé đang phát sốt sao em lại muốn đưa con đến đạo quán xem bệnh? Em nghe không cảm thấy quá vớ vẩn sao!"
Nguyên Tuấn Sách nhìn người đó càng chạy càng xa, trên người có mùi của một con yêu quái nào đó không rõ lai lịch, chuyện này khiến anh cảm thấy cực kỳ không thoải mái.
Vì thế anh đi theo người kia, đi đến một bệnh viện nào đó, nhìn thấy cô bé nằm trên giường bệnh, bị mấy tên bác sĩ vây quanh, đang chẩn bệnh. Cô bé hôn mê bất tỉnh, nhiệt độ cơ thể rất cao, gương mặt vì phát sốt mà hồng rực, hô hấp dồn dập, khuôn mặt nhỏ sắp bị thiêu đến hòa tan, mồ hôi chảy ròng ròng.
Chỉ có Nguyên Tuấn Sách nhìn thấy, trên người cô bé bị bao phủ bởi một đoàn sương khói màu xám. Cô bé không phải bị sốt cao, mà là bị yêu bám vào người.
"Không nên xen vào việc của người khác, Yêu Sách."

⬅ Trước Tiếp ➡