⬅ Trước Tiếp ➡
Anh nâng tay, lòng bàn tay phốc một tiếng, một ngọn lửa màu lam hiện lên, đang chuẩn bị thiêu đám phù chú đó, thì ngoài cửa có người tới.
"Mọi người không sao chứ!"
"Các vị, xin hãy khom lưng đi theo tôi, chúng ta sẽ rút lui theo đường an toàn. Xin hãy giữ trật tự và xếp hàng ngay ngắn. Nơi này có khả năng sẽ sập lần hai, cho nên mong mọi người mau rời khỏi đây!"
Hạnh Mính tỉnh dậy bên cạnh xe cứu thương.
Trong hiện trường ngoại trừ cô bị hôn mê, thì còn mấy người bị thương do trần nhà sụp xuống, họ đã được một chiếc xe cứu thương khác chở đi rồi. Bác sĩ chuẩn đoán cô chỉ bị kinh hách quá độ dẫn tới hôn mê, không có vết thương ngoài da nào cả.
Nhưng Nguyên Tuấn Sách bên cạnh lại không may mắn như thế. Trên cằm anh có một vết thương, không giống như bị đập trúng, mà càng giống bị lửa đốt.
Bác sĩ giúp anh xử lý tiêu độc cho vùng bị thương, phần thịt chung quanh hồng đến dọa người. Anh ngẩng đầu, đường cong xương hàm rõ ràng, lại bị thương nặng như vậy, giống như tờ giấy trắng bị cắt mất một góc, đến cả bác sĩ cũng thở dài.
"Gương mặt tuấn tú như vậy, đừng để lại sẹo."
"Đau không?" Hạnh Mính quan tâm hỏi, vẻ mặt nhe răng nhếch miệng , giống như người bị thương là cô.
Anh mỉm cười thong dong, đôi mắt cong cong, nhìn chằm chằm làn da trắng nõn như mỡ dê, căng tràn sức sống của cô, giọng nói ôn nhu: "Vẫn ổn, cậu còn nhớ gì không?"
"Nhớ cái gì?" Hạnh Mính nâng tay che đầu.
Lại nói tiếp, cô đúng là cảm thấy hình như mình đã quên chuyện gì đó. Lúc này, trong đầu trống trơn, chỉ nhớ rõ cảnh tượng cô lôi kéo Nguyên Tuấn Sách, kêu anh cùng chạy, chuyện gì đã xảy ra sau đó thì cô lại không nhớ rõ.
"Xem ra thật sự là bị dọa sợ đến hôn mê. Nếu hôm nay không xem được phim nữa, tôi mời cậu đi ăn cơm nhé."
"Không cần đâu!" Hạnh Mính thò ra tìm trong túi, thấy mấy tấm phù chú vẫn còn, cô đưa năm tấm phù không dính nước bọt của mình cho anh.
"Hôm nay rủ cậu đi xem phim còn khiến cậu bị thương. Những tấm phù này là mình vẽ cho cậu, chỉ mong chúng có thể bảo vệ cậu bình an."
Đôi mắt Nguyên Tuấn Sách tối đen như mực, không rõ ý nghĩ, nhưng nụ cười trên gương mặt vẫn không thấy đổi.
Anh nhớ rõ mấy tấm linh phù lúc trước bay ra từ trong túi cô để bảo vệ cô đều đã bị anh thiêu sạch, đám này từ đâu tới?
"Cảm ơn."
Chìa khóa dài cắm vào ổ khóa đồng cổ, xoay sang phải, rắc một tiếng--
Cổng nhà được mở ra, Nguyên Tuấn Sách đặt chìa khóa lên tủ giày, cởi giày ra, dưới chân chỉ còn đeo đôi tất màu đen, đạp lên sàn nhà bằng gỗ, khiến nó rung động kẽo kẹt.
Đây là một toà biệt thự kiểu cũ, có mỗi một điểm này không tốt, chỉ cần có người hơi di động sàn nhà sẽ phát ra tiếng vang.
Toà biệt thự ba tầng còn có gác mái đón ánh mặt trời này là nơi mà Nguyên Tuấn Sách tìm thật lâu mới chọn được, cũng là nơi anh vừa lòng nhất. Nghe nói ngôi biệt thự này đã có lịch sử cả trăm năm, chủ nhân của căn biệt thự này là một đôi vợ chồng người Mỹ di dân đến Trung Quốc.

⬅ Trước Tiếp ➡