⬅ Trước Tiếp ➡
Trong biệt thự vẫn giữ nguyên bài trí ban đầu, sàn nhà làm từ gỗ anh đào, cầu thang xoay tròn, giấy dán tường cotton có hoa văn là những bông hoa nhỏ. Ngay cả cây cổ thụ đã khô héo trong hoa viên cổ xưa cũng vẫn được giữ lại, Nguyên Tuấn Sách không muốn động bào bất cứ thứ gì.
Anh thích loại phong cách này, đặc biệt là lò sưởi đầu lâu sát tường trong phòng khách. Hai lỗ trống được điêu khắc trên gạch đá giống như đôi mắt vô thần. Mỗi khi ngọn lửa bên trong lò sưởi bùng lên, trong đôi mắt vốn trống không sẽ có một ngọn lửa bốc cháy, giống như ánh lửa thù hận trăm năm đang trừng mắt bảo vệ căn biệt thự, phảng phất như đang chống cự người ngoài đến như anh.
Nguyên Tuấn Sách cởi áo khoác, ném lên ghế sô pha, trên gác mái truyền đến tiếng tông cửa, ổ khóa lớn trên cửa không ngừng bị đâm đến nảy lên.
Nghe thấy tiếng anh trở về, nhóm cô hồn kích động gào khóc như lang sói, chúng muốn khiến anh chú ý, rồi sau đó sẽ mở cánh cửa đang cầm tù bọn chúng ra.
Ai cũng thích tự do, cho dù là quỷ cũng không ngoại lệ.
Nguyên Tuấn Sách ngồi xếp bằng trên tấm thảm bên bàn trà, lấy năm tấm phù chú từ trong túi ra, trải chúng trên mặt bàn.
Anh uống ly cà phê trong tay, hương vị vừa chua vừa đắng, khiến anh ghét bỏ nhăn mi, sau đó đặt nó sang một bên. Anh bắt chước tập tính sinh hoạt của nhân loại, nhưng vẫn luôn không hiểu được cách hưởng thụ của con người, ví dụ như tại sao con người lại thích loại hương vị này?
Cho dù anh vò nát hay vung vẩy tấm phù chú, chúng đều không có phản ứng, nhìn rất bình thường không có gì đặc biệt, chỉ như năm tờ giấy lộn.
Phanh phanh phanh --
Phanh!
Âm thanh trên lầu càng lúc càng mãnh liệt, nhóm hồn phách dâng trào, dùng hết toàn bộ sức lực trong người đâm vào cửa. Sức mạnh được phóng xuất ra từ các linh hồn cũng không thể khinh thường, nhưng cánh cửa sắt kiên cố với ổ khóa cổ bằng đồng chỉ rung lên, còn trong phòng đã loạn như bãi chiến trường.
Nguyên Tuấn Sách tì khuỷu tay lên đùi, chống cằm, tay chạm vào miệng vết thương, vẻ mặt nghiêm túc, nhưng trong đáy mắt đã dần dần lộ ra sự xao động.
Anh cầm ly cà phê, ném thẳng về phía lầu trên, lực đạo mạnh mẽ khiến sàn nhà gác mái chấn động mãnh liệt. Ngay sau đó, cái ly rơi xuống, vỡ tan tành thành các mảnh nhỏ trên tấm thảm mềm mại, chiếc cốc chia năm xẻ bảy, có vài mảnh vỡ bay ra, quẹt lên cánh tay phải của anh.
Chuyện này càng khiến anh tức giận, bản thân mình chưa bao giờ bị thương, mà hôm nay, trong vòng một ngày đã bị thương đến hai lần.
Nguyên Tuấn Sách chống bàn đứng dậy, cong eo, thân hình lay động, anh cúi đầu, không thèm che giấu hơi thở uy nghiêm âm trầm khủng bố nữa, oán khí nhanh chóng lấp đầy con ngươi đen nhánh.
Nửa khuôn mặt bên phải nứt toạc ra, phủ đầy các đường hoa văn như gân xanh. Da thịt trắng nõn, gân xanh rậm rạp thình lình nhô lên từ cổ, bò dần lên gương mặt, mãi cho đến phần trán.
Con ngươi đã chuyển thành màu đỏ, giọt máu uốn lượn theo cánh tay thuận thế rơi xuống, nhỏ giọt rơi trúng tấm phù chú.
Một nửa khuôn mặt của anh như lệ quỷ, dần lộ ra phần xương cốt không thuộc về con người, răng nanh từ khóe miệng mọc dài ra, sát khí bạo nộ khiến cả căn nhà thoáng chốc yên tĩnh.

⬅ Trước Tiếp ➡