⬅ Trước Tiếp ➡
Hồ Anh Tài không biết từ khi nào đã ngồi bên cạnh anh. Trên ngọn cây, hai con yêu quái đồng thời nhìn về một phòng bệnh trong bệnh viện, nơi có cô bé đang bị yêu khí bao trùm.
Anh ta híp đôi mắt hẹp dài, cảnh cáo: "Chuyện này không thuộc phạm trù mà cậu có thể giải quyết. Có người từ khi sinh ra đã mang thể chất hấp dẫn yêu quái, bọn họ sẽ bị yêu chiếm đoạt cơ thể rồi chết, cũng có người may mắn thoát khỏi, nhưng đó đều không chuyện cậu nên quản."
"Tôi biết."
Nguyên Tuấn Sách chỉ muốn liếc nhìn cô bé thêm một cái, anh không nghĩ tới chuyện xen vào, bởi vì khối thân thể nhân loại này của anh cũng là dùng cách chiếm đoạt như thế.
Từ lúc đó, Nguyên Tuấn Sách chưa từng quay lại công viên đó, anh chỉ nhớ kỹ chú ngữ an ủi của nhân loại, và một con chó nhỏ đáng thương bị mưa xối cho ướt đẫm. Nhưng lại quên đi diện mạo của một cô bé, và người đàn ông hay đi cùng cô.
-----------
Chắc mọi người cũng đoán được cô bé trong phiên ngoại này là ai. Không ngờ Nguyên Tuấn Sách và Hạnh Mính lại có duyên phận như thế.
Mọi người cũng nhớ biệt danh của Hạnh Mính nhé. Cái này đã được nhắc tới từ trước rồi đó.
Chướng yêu chú, mỗi bước tới gần người mang chú, tu vi của yêu sẽ bị mài mòn. Đến tận khi tu vi của yêu cạn sạch, sẽ bị áp lực của người thi chú đè chết.
Nguyên Tuấn Sách từng chịu đựng loại chú ngữ này, các đạo quán trên núi Tu Duyên cũng dựa vào loại này chú để đề phòng các loại yêu ma quỷ quái tiến vào. Chỉ là anh không ngờ, đám đạo sĩ kia lại có thể thi chú ngữ lên thân thể của Hạnh Mính. Người không có tu vi, cho dù có được chú ngữ cũng không kiên trì không được bao lâu.
"Nguyên Tuấn Sách!"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Anh ngẩng đầu, Hạnh Mính hoảng loạn đi tới, đứng cách anh hai mét thì dừng lại, có vẻ cô duỗi tay chạm vào anh nhưng lại rụt tay không dám, trong lòng run sợ hỏi: "Có phải mình, mình không thể tới gần cậu không?"
Anh chạm lên phần ngực đang đau âm ỉ, một nửa yêu hồn ở bên trong đang quấy phá, muốn phá hư thân thể anh, dùng đau đớn cảnh cáo anh.
"Không phải." Nguyên Tuấn Sách đứng dậy, quá trình hai chân đứng lên có chút lảo đảo, bàn tay phải đỡ lấy hàng rào phía sau mới có thể đứng vững: "Không phải vấn đề của Hạnh Mính, là tôi không áp chế yêu hồn cẩn thận, Hạnh Mính có thể tới gần tôi."
Nguyên Tuấn Sách nói chuyện thuề thào, đứt quãng, rõ ràng là sức lực không đủ, Hạnh Mính nhìn bàn tay mình: "Mình nghe Tùng Nhai pháp sư bảo, người kia chỉ truyền cho mình chút nội lực, như vậy thể chất thu hút yêu quái của mình sẽ biến mất. Cho nên, là bởi vì cái này sao?"
"Đây là kết quả Hạnh Mính muốn sao?" Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách nghiêm túc nhìn cô, tình cảm lưu chuyển trong mắt, khóe miệng xụ xuống, vẻ mặt bi thương cô đơn. Lúc này, anh cực kỳ nhu nhược đáng thương.
"Mình" Hạnh Mính vừa mở miệng, lời phản bác đã tới cửa miệng nhưng lại chẳng thể thốt ra, cô trầm mặc một hồi, nhỏ giọng nói: "Mình không biết."

⬅ Trước Tiếp ➡