⬅ Trước Tiếp ➡
Nữ sinh tham gia huấn luyện thể dục không nhiều lắm, mới chiếm khoảng một phần ba. Hạnh Mính nhanh chóng làm nóng người, khởi động tại chỗ, nhảy lên vài cái, rồi chạy chậm.
Tóc dài được búi thành một búi trên đầu, bộ đồng phục thể dục có màu xanh lam, áo ngắn tay quần đùi, một thân thoải mái thanh tân. Phần cẳng chân lộ ra, ba vết sẹo dữ tợn như móng vuốt của một loài động vật nào đó cũng lộ ra theo, khiến mỗi một bạn học nhìn thấy đều phải hỏi cô làm sao bị thương.
Nghe tiếng còi vang lên, Hạnh Mính nhanh chóng cất bước lao về phía trước, không hề lưu chút đường sống cho bản thân giảm tốc độ. Chạy song song với cô là hai nam sinh, với năng lực của mình, Hạnh Mính được sắp xếp tập huấn trong tổ của nam sinh, cô cũng không bị lạc hậu. Đôi tay mở ra, đong đưa hai bên sườn, chân dài tăng tốc, hai cẳng chân trắng nõn, phá lệ lóa mắt.
Đứng bên ngoài sân thể dục, là Lộ Điệp đang giơ chai nước khoáng, nhiệt tình cố vũ. Cũng vì cô ấy nhảy dựng lên, hét lớn quá, khiến một huấn luyện viên khác chạy tới đuổi đi.
Hạnh Mính chạy đồng hạng nhất với một nam sinh khác,. Lúc gần về đích, cô giảm tốc độ, chạy chậm lại, vừa chạy, vừa nhìn Lộ Điệp bị huấn luyện viên đẩy ra ngoài, cô ấy còn không quên quay đầu lại, phất tay với cô.
Hạnh Mính cũng vẫy vẫy với cô ấy, không biết dạo này con nhóc này bị làm sao, luôn không muốn tới gần cô, một hai phải cách cô thật xa, nhưng vẫn rất dính người, nói cái gì mà bị cảm mạo, sợ lây bệnh cho cô, dáng vẻ như có quỷ.
"Oa, đó là cái gì?" Mấy người bên cạnh chỉ về hướng ngọn núi sau trường học.
Hạnh Mính bình phục hô hấp, lâu mồ hôi trên trán, dừng bước chân.
Mây đen kỳ quái xoay quanh bầu trời phía trên ngọn núi, một trận gió lốc nổi lên, cây dương sắp bị sức gió thổi cho bật gốc. Nhánh cây bị kéo sang một bên, đứt gãy. Hiện tượng tự nhiên kỳ quái này khiến tất cả mọi người trên sân thể dục đều kinh ngạc cảm thán nhìn chăm chú.
Hạnh Mính nhìn thấy mấy hồn phách bị hút vào trong cơn gió lốc, cô có thể nghe thấy tiếng than khóc chói tai xoay quanh, vang vọng khắp không trung.
Đó là Nguyên Tuấn Sách đang thu hồn.
Cô chỉ có thể nhìn, nhưng lại không thể làm được bất luận chuyện gì. Nếu là trước kia, cô nhất định sẽ xông lên, đi cứu vớt nhóm hồn phách đáng thương đó.
Tám giờ, tập huấn kết thúc, Hạnh Mính tắm xong mới rời đi. Lúc cô đi ra đến cổng trường thì nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách đang yên lặng đứng chờ cô.
Anh mặc một bộ quần áo bình thường, áo khoác gió màu lam nhạt, rất giống với bộ đồ huấn luyện trên người cô lúc này. Đôi chân dài được chiếc quần thể thao màu xám năng động bao bọc, không cần bộ quần áo như fashionista này, chỉ riêng gương mặt kia cũng khiến cho lòng người điên đảo vì anh rồi.
Nguyên Tuấn Sách dựa vào lan can phía sau, cong một chân nhàn nhã uốn gối, mũi chân gảy gảy mặt đất, khi nhìn thấy cô, gương mặt lạnh nhạt bỗng nở nụ cười ấm áp, đuôi mắt cong, dáng vẻ thích ý. Dường như chỉ còn thấy cô đi về hướng mình, đó cũng là một loại hưởng thụ.
Nguyên Tuấn Sách rất tự nhiên mà nắm tay cô, hai người giống như một đôi tình lữ.

⬅ Trước Tiếp ➡