Hạnh Mính chỉ cao tới đầu vai anh, nhờ ánh đèn đường ở hai bên, cô nhìn thấy mấy cọng tóc rơi vương vãi trên quần áo, hai ngón tay duỗi ra, nhặt chúng lên.
"Gần đây cậu hay rụng tóc nhỉ? Hình như càng ngày càng nghiêm trọng."
Cô chưa bao giờ thấy anh rụng tóc, mấy sợi tóc bạc vừa đứt sẽ biến mất. Hạnh Mính phỏng đoán, nguyên nhân của hiện tượng đó có thể là do yêu lực thoát khỏi cơ thể, vừa rời ra là sẽ biến mất, nhưng sao bây giờ tóc đen cũng rụng nhiều như vậy?
"Tóc, là một loại tu vi của yêu." Nguyên Tuấn Sách trưng ra dáng vẻ không để ý, cười thản nhiên: "Hạnh Mính không cần lo lắng, tu vi của tôi rất nhiều."
"Nhưng mà vì sao cậu lại rụng tóc?"
Một tia linh cảm chợt lóe qua, cô nghĩ ra chuyện gì đó, dừng bước chân, túm tay Nguyên Tuấn Sách lại hỏi: "Bởi vì mình sao?"
"Không liên quan đến Hạnh Mính." Nguyên Tuấn Sách nghiêng đầu, lần đầu tiên khi nói chuyện không nhìn thẳng vào mắt cô, vuốt ve đuôi tóc sau cổ: "Tôi vẫn đang cố gắng tu luyện, hẳn sẽ không rụng nhiều nữa đâu."
Hạnh Mính có chút không biết làm sao.
Cảm xúc đã được phóng thích ra, nhưng lí trí lại ngăn cản tuyến lệ, cả người giống như bị rút cạn sức lực, không nói thành lời.
Vì sao cô lại nhìn thấy thấy sự co quắp bất an trên người một con yêu quái luôn tự tin như anh? Nhìn thấy anh bởi vì cô mà có nhược điểm, cô lại cảm thấy khó chịu?
Nguyên Tuấn Sách ra ngoài định mua chút thức ăn nấu cơm cho Hạnh Mính, nhưng không khí trên đường cái hôm nay hình như có chút khác với mọi ngày. Đường phố bình thường lượng người thưa thớt, lúc này lại trải đầy các sạp bán hoa tươi.
Mỗi cửa tiệm đều treo biển quảng cáo màu hồng nhạt, và các loại bóng bay. Nhóm người đi đường luôn đi thành đôi thành cặp, tụm vào một chỗ, trong tay bọn họ nếu không ôm hoa tươi, thì cũng là cầm bóng bay.
Khoác tay hoặc nắm tay, tiếng thì thầm to nhỏ, tiếng cười duyên không ngớt. Bên đường còn có dăm ba sạp bán hàng rong, các thùng trước mặt cũng đựng đầy các loại hoa, đủ loại màu sắc.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Bốn phía văng vẳng tiếng rao hàng và âm nhạc sống động. Chợ bán thức ăn mà ngày thường Nguyên Tuấn Sách thích đi cũng đầy ắp các sạp hoa tươi.
Nguyên Tuấn Sách đang suy nghĩ có nên mua một vài đóa hay không, bởi vì, hình như anh chưa từng dùng hoa tươi làm món ăn cho Hạnh Mính. Nhưng mà, rốt cuộc thứ đồ vật này nên chế biến như thế nào?
"Soái ca, mua hoa sao! Cậu đẹp trai như vậy chắc chắn là bạn gái rồi đi? Còn tới chợ mua đồ ăn, quả thực là bạn trai nhị thập tứ hiếu, mua bó hoa tặng bạn gái, nhất định cô ấy sẽ càng vui vẻ!"
Một tay lái buôn bán hoa không biết đã sấn tới bên cạnh anh từ khi nào, vậy mà bà ta còn dám bất chấp vẻ mặt lạnh nhạt và khí thế người sống chớ gần trên người anh? Phải biết, có người vừa nhìn thấy đã trốn anh còn không kịp đấy.
Tay lái buôn nhìn thấy sắc mặt anh cũng bị dọa lùi lại mấy bước, căng da đầu cố bổ sung thêm một câu: "Mua không soái ca? Hôm nay lễ Thất Tịch, còn không mua sẽ không có cơ hội tặng đâu"
"Lễ Thất Tịch là cái gì?"