⬅ Trước Tiếp ➡
"Chính là ngày gặp mặt của Ngưu Lang Chức Nữ, tình yêu mỹ lệ trong truyền thuyết ấy!" Vẻ mặt bà ta cực kì kinh ngạc, thời buổi này còn có người không biết lễ Thất Tịch là ngày gì sao? Đây không phải trai thẳng chứ? Đẹp trai vậy mà không có bạn gái sao?
"Ngưu Lang Chức Nữ là cái gì?"
Người nọ nhìn nhìn chung quanh, trong đầu suy nghĩ xem còn nên tiếp tục lãng phí thời gian ở chỗ anh hay không. Khách hàng là thượng đế, tay lái buôn kiên nhẫn, tỉ mỉ nói hết năm phút với anh, kể lại câu chuyện tình yêu động lòng người của Ngưu Lang Chức Nữ.
Đổi lại được một câu rất gợi đòn: "Có thể ăn không?"
"Hoa? Hoa của sạp tôi cam đoan là loại tươi mới nhất! Tối hôm qua mới chuyển đến đây bằng máy bay đấy. Nếu cậu muốn ăn, rửa sạch sẽ là được, nhưng mà tôi chưa từng ăn món nào chế biến từ hoa cả. Ngửi mùi thơm như vậy, có lẽ hương vị cũng không đến nỗi nào đi."
"Vậy tôi mua."
Tay lái buôn cười hì hì, trong lòng lại mắng đồ thần kinh, bà ta tiêu hết năm phút giải thích về lễ Thất Tịch cho anh, kết quả anh là hoa vì có thể ăn nên mới mua: "Soái ca muốn mua bao nhiêu?"
"Tất cả."
Đôi mắt của tay lái buôn mở to hết cỡ, hưng phấn vỗ đùi: "Đại gia, chờ tôi một chút!"
Mỗi lần cửa tầng hầm ngầm mở ra sẽ phát ra tiếng vang rất chói tai.
Mà chính là tiếng vang chói tai này là thứ báo hiệu Nguyên Tuấn Sách đã trở về, cũng là đồng hồ báo thức, đánh thức Hạnh Mính tỉnh lại.
Cô mệt mỏi tỉnh dậy từ giấc mộng, nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra, mắt còn chưa kịp mở, thân thể đã theo bản năng bò vào một góc giường. Chiếc giường đơn được kê sát vách tường, chỉ khi lưng dựa vào góc tường cô mới có thể có đủ cảm giác an toàn.
Hạnh Mính dần dần tỉnh táo lại, nhìn ra ngoài cửa, thấy một người đàn ông đang ôm một bó hoa lớn tới, cô còn tưởng rằng mình hoa mắt.
Bó hoa mà người đàn ông ôm cao chừng 1 mét, bị vứt vào nhà rất tùy ý. Rất nhanh sau đó, những bó hoa tiếp theo cũng bị ném vào.
Bó hoa được bọc ngoài bởi túi nilon màu đen, có bó là màu màu trắng, số lượng rất nhiều nên bọc cũng khá tùy tiện. Hoa hồng với đủ các loại màu sắc và chủng loại khác nhau hiển nhiên là vô cùng lãng mạn. Không biết mua bao nhiêu bông hoa, chỗ hoa trong căn hầm cứ như được đánh cướp mà có, ném hoa như ném tiền. Có vài bông bị ném rơi trên mặt đất, cánh hoa yếu ớt bung ra, tàn tạ mà mỹ lệ. Hoa cứ thế được ném vào đến khi cả căn phòng chẳng còn chỗ để đặt chân nữa mới ngừng.
Mùi hoa thơm ngát nhanh chóng xua đuổi cái mùi thối nát của căn phòng, thế chỗ cho mùi tanh vốn có.
Nguyên Tuấn Sách đóng cửa sắt, tiếng động chói tai lại vang lên. Anh chẳng chút lưu tình, dẫm lên những bông hoa tươi trên mặt đất, mỉm cười bước từng bước một tới gần cô.
Hạnh Mính bò dậy, càng lùi sâu vào góc giường, vẻ mặt kích động, tiếng khóc nức nở, liều mạng co người vào một góc, ôm lấy thân thể trần truồng của mình, cánh tay khó khăn che trước ngực. Cô khóc ê ê a a, muốn nói gì đó nhưng lại không dám. Nguyên Tuấn Sách càng ngày càng gần, tiếng khóc của Hạnh Mính cũng dần dần thảm thiết hơn.

⬅ Trước Tiếp ➡