Tần Nhạc Chí ngồi bàn đầu tiên giơ tay, cậy mình lớn giọng nên thét rõ to: "Thầy ơi! Nếu đã không cho phép đương, sao thầy còn xếp bạn học Nguyên ngồi cạnh Hạnh Mính? Thầy không sợ hai người bọn họ phát sinh chuyện gì sao? Hay là để bạn học Nguyên ngồi cùng em này!"
"Yên tâm, trong năm học sẽ có vài lần chuyển chỗ, em không cần sốt ruột!"
Tần Nhạc Chí âm dương quái khí: "À vâng, dù sao Hạnh Mính bạo lực như vậy, không chừng người yêu đương với bạn ấy sẽ bị đánh chết mất."
Có vài người trong lớp bật cười.
"Đồ chó con, cậu sủa bậy cái gì đấy!"
Một cục tẩy bay theo đường parabol cực đẹp từ phía sau đáp lên giữa đầu cậu ta, Tần Nhạc Chí bị đập vào đầu, cười hề hề ôm đầu quay đầu: "Xem đi, bạn học Nguyên, cậu nhớ cẩn thận một chút nhé. Tốt nhất là đừng vượt qua vĩ tuyến 38, nếu không cái người bạo lực này sẽ đánh cậu đến bật khóc gọi cha gọi mẹ đấy."
"Đừng quá đáng quá, Tần Nhạc Chí."
Lớp trưởng Đinh Vi mở miệng ngăn cậu ta lại, đương sự Nguyên Tuấn Sách thì không thèm ngẩng đầu. Lại thêm một quyển sách tiếp xúc thân mật với cái đầu của Tần Nhạc Chí, chủ nhiệm lớp đứng trên bục giảng, híp mắt mỉm cười: "Em cũng ở lại trực nhật đi, trực hết một tháng."
Tần Nhạc Chí không cam lòng hừ một tiếng.
Hạnh Mính sửng sốt, cô thấy Nguyên Tuấn Sách đang tìm thứ gì đó trên bàn, hình như anh thật sự đang tìm chỗ vẽ vĩ tuyến 38.
Lộ Điệp ngồi sau lưng cô thở dài, gương mặt trẻ con hơi phồng lên, cười he he: "Thật mất mặt quá đi Hạnh Mính ạ, còn mất mặt ngay trước mặt trai đẹp, cũng hay, xem như mình trừ được một tình địch."
"Bệnh tâm thần."
Cô nhỏ giọng nói, Nguyên Tuấn Sách quay đầu nhìn cô, đôi mắt anh tròn dẹt vừa đủ, là mắt hình trăng non xinh đẹp hai mí tiêu chuẩn, ánh mắt như bị phủ một tầng sương mù mỏng manh, lắng đọng lại, khi nhìn chằm chằm người khác giống như không tiếng động gây áp lực, trái tim Hạnh Mính "Lộp bộp" một tiếng.
"Không.. Không phải nói cậu đâu."
Anh quay đầu đi, giọng điệu lạnh nhạt vô tình: "Tôi không để bụng."
Không phải nói cậu thật mà! Ai dà, ai quan tâm anh có để ý hay không!
Tiết tiếp theo là tiết thể dục, Hạnh Mính thân là đại diện môn thể dục, phải đến sân thể dục từ sớm để chuẩn bị thiết bị.
Cộng sự của cô là một nam sinh tên Vu Tề, tay chân không nhanh nhẹn bằng cô. Một mình cô kéo ba miếng đệm lót từ kho hàng ra, ném lên đường băng.
"Hạnh Mính, có cái gì sắp rơi từ trong túi cậu muốn ra kìa."
Cô sờ soạng ra phía sau mông, kéo ra được một tấm hoàng phù, chắc là do lần trước mặc đồ thể dục xong lúc thay ra lại quên cầm đi.
"Đây là cái gì vậy?"
"Phù đấy."
Bên trên tấm phù vẽ rất nhiều kí hiệu kỳ quái lại chỉnh tề, cậu ta nhìn không rõ: "Đương nhiên mình biết thứ này là phù chú, nhưng mà cậu tin phật à?"
"Cái quỷ gì thế? Mình đã mang phù theo bên người thì cậu nói xem mình có tin không?" Hạnh Mính nhét tấm phù chú vào túi.
"Cái này có gì khác nhau không?"
"Những người không biết gì như cậu thì đương nhiên không thấy gì khác nhau."
Vu Tề càng hứng thú hơn, đi theo sau mông cô hỏi: "Nè, vậy tấm phù chú kia có tác dụng gì?"
Cô dùng ngón tay chà chà cằm: "Bảo vệ bình an thôi."