Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Vậy có thể cho mình một tấm không!"
"Cậu lấy nó làm gì?"
"Không phải là phù chú cầu bảo bình an sao? Mình còn chưa nhìn thấy nó ngoài đời thực bao giờ, mới chỉ thấy ở trên mạng thôi. Cậu cho mình một tấm phù, mình trả cậu hai tệ, được không?" Cậu ta ra giá, hai ngón tay vung vẩy.
Hạnh Mính hừ hừ: "Mình không thèm."
"Tấm phút đó rất đáng giá sao? Giá bao nhiêu thế? Mình trả cậu 10 tệ, được chưa?"
Tuy phù không đáng mấy đồng tiền, nhưng cũng là do Hạnh Mính tự vẽ, cô không muốn tùy tùy tiện tiện bán tấm bùa chú này đi với giá mấy tệ, ít nhất nó ở trên người cô còn có thể bảo vệ bình an cho cô.
Nhưng Vu Tề theo đuôi cô suốt một đường, luôn miệng nói cô keo kiệt, Hạnh Mính nghe đến lỗ tai muốn đóng kén, đến tận khi chuông vào học vang lên.
"Như vậy đi, bài tập toán cuối tuần này cậu làm cho mình, mình sẽ đại phát từ bi cho cậu hai tấm."
Tiết thể dục vẫn luyện tập chạy bộ 800 mét, sau khi mọi người khởi động cho nóng người xong, thì đều tự giác xếp thành đội nhỏ, bắt đầu thi chạy. Hạnh Mính đan chéo mười ngón tay, giơ cao tay duỗi người, hoạt động cổ tay và mắt cá chân, vặn vẹo cổ.
Lộ Điệp đứng bên cạnh, cầm chai nước khoáng đảm đương chức cổ động viên, giơ một tay la hét: "Cố lên, cố lên, Hạnh Mính, cố lên."
Giọng trẻ con với cánh tay mềm mụp bự bự vung vẩy, Hạnh Mính bật cười, lại nghe thấy tiếng giáo viên hô chuẩn bị, cô lập tức vào tư thế.
Phanh!
Ngay giây tiếp theo khi tiếng súng vang lên, cô bước đi như bay, lao nhanh như tên bắn trên đường chạy, giày thể thao miết xuống mặt đất để lại dấu vết, thoắt cái đã bỏ xa các thí sinh nữ khác 10 mét.
Đồ thể dục màu đỏ trắng, trước mắt như có một đường trắng đỏ xẹt qua, không thấy rõ bóng người. Cả sức bật lẫn tốc độ đều kinh người, tóc đuôi ngựa buộc cao trên đỉnh đầu bị gió thổi bay, đuôi tóc lơ lửng trong không khí, tạo thành một đường thẳng tắp. Vạt áo vì chạy vội mà hơi tung bay, lộ ra một đoạn eo bụng mềm mại trắng nõn.
"Oh yeah!" Lộ Điệp huýt sáo nhảy lên.
Nam sinh quan sát chung quanh cũng kinh ngạc đến ngây người nhìn người đã chạy xa, cho dù bọn họ đã xem biết bao nhiêu lần vẫn cảm thấy kính nể tốc độ của cô.
"Hai phút 56 giây."
Giáo viên thể dục ấn máy tính giờ, lộ ra nụ cười vừa lòng: "Rất tốt, còn nhanh hơn lần trước một giây, không hổ là học sinh do thầy dạy!"
"Mẹ nó, không phải dưới giày mày giấy thứ gì để gian lận đấy chứ!" Tần Nhạc Chí nhìn chằm chằm đôi giày thể thao trên chân cô, thành tích này đến nam sinh cũng không đạt được đâu.
Hạnh Mính chống đầu gối, há to mồm thở dốc, mồ hôi từ thái dương trượt xuống theo đường cong gương mặt, hoàn toàn biến mất trong cổ áo trắng nõn, đến một cái ánh mắt cũng keo kiệt không cho cậu ta: "Cút đi."
"Tần Nhạc Chí, đừng có vì mình không đạt được mà chửi bới người khác. Nếu có có bản lĩnh thì em cũng chạy được thành tích thế này cho thầy xem, em nên nghĩ cách nâng cao thành tích của mình, đuổi kịp các bạn, chứ không phải đi trào phúng người khác."