Từ trước tới nay, Hồ Anh Tài chưa từng thấy Nguyên Tuấn Sách bị thương nặng như vậy, anh ta cũng không dám tưởng tượng, Nguyên Tuấn Sách dùng cách nào, mất bao nhiêu sức lực mới kéo được khối thân thể tàn tạ này trở về.
Hơn nữa, vết thương của anh, ngoại trừ chính anh tự chữa trị cho mình, thì không ai có khả năng chữa cho anh. Tu vi của Hồ Anh Tài chưa đạt đến trình độ có thể vận khí trị thương cho anh, nhưng cũng biết, thứ có thể làm anh bị thương nghiêm trọng như vậy, chỉ có chướng yêu chú.
Đám đạo sĩ đáng chết kia, ngoại trừ bọn họ, anh ta cũng không nghĩ ra còn ai muốn đối phó với Nguyên Tuấn Sách.
Hồ Anh Tài kéo cánh tay Tuấn Sách lên, khoác qua vai, cố sức vác anh lên trên lầu.
Tay chân Nguyên Tuấn Sách hoàn toàn vô lực, đôi mắt nhắm chặt, thống khổ nhíu mày, máu vẫn trào ra từ khoé môi, chảy xuống thấm vài trong cổ áo. Bộ quần áo màu trắng lúc đầu giờ đã bị máu nhuộm đỏ, cả người anh run rẩy, rên rỉ không ngừng.
Hồ Anh Tài kéo anh nằm lên giường, vừa lấy một cái khăn tắm từ trong toilet ra, phát hiện anh lại hộc ra một đống máu tươi, đang nằm trên giường, ôm ngực ho khan.
Tóc đuôi sói đen nhánh đang chậm rãi phai màu, tóc càng ngày càng dài, Hồ Anh Tài nhíu mày nhìn, chỉ cảm thấy đời này sắp xong rồi.
Nguyên Tuấn Sách đã không thể giấu được yêu lực của mình, cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ anh đến duy trì hình người cũng khó khăn.
Ban ngày khi Hạnh Mính đang tập trung huấn luyện, lại không nhìn thấy người vốn nên ngoan ngoãn ngồi ở khu nghỉ ngơi chờ cô đâu mất tiêu, dẫn đến cả ngày đều thất thần. Càng kỳ quái hơn là, hôm nay Lộ Điệp cũng không tới.
Buổi trưa, thời tiết quá oi bức, cô ngồi ở khu nghỉ ngơi uống nước, huấn luyện và các bạn học khác đều đã đi ăn cơm, nhưng cô lại chẳng có tâm trạng ăn uống gì. Ngồi một mình phát ngốc, khu nghỉ ngơi nằm được tán cây che chở, khá râm mát, dù vậy cũng chẳng tránh được những cơn gió nóng thổi tới, tiếng ve kêu ầm ĩ bốn phía càng khiến tâm trạng cô thêm bực bội.
Vì sao Nguyên Tuấn Sách không tới?
"Nè."
Hạnh Mính quay đầu, nhìn thấy Hổ Anh Tài đứng ở thính phòng dưới sân thể dục, nơi đó vừa vặn không được ánh mặt trời chiếu tới, cực kỳ âm u. Không biết anh ta đã xuất hiện ở nơi đó từ khi nào, hai tay nhét trong túi quần, vẻ mặt khó đoán nhìn cô.
"Cái kia, Nguyên Tuấn Sách cậu ây6.."
"Đã xảy ra chuyện, là nhờ phúc của chướng yêu chú trên người cô đó."
Hạnh Mính vội vàng đứng lên: "Cậu ấy xảy ra chuyện gì? Tôi có thể đi thăm cậu ấy không?"
Hồ Anh Tài lùi một bước: "Bất kỳ loại yêu quái nào tới gần cô trong vòng hai mét đều sẽ bị chướng yêu chú phản phệ. Sao nào? Cô đang ngại cậu ta chết chưa đủ nhanh sao?"
Hạnh Mính hoảng loạn, phát hiện thái độ thù địch của Hồ Anh Tài nhằm vào cô. Ngón tay xoắn xuýt vào nhau, cô không biết nên trả lời như thế nào cho phải.
"Tôi có thể làm gì cho cậu ấy không? Anh có thể nói cho tôi biết không?"