⬅ Trước Tiếp ➡
"Xem ra cô cũng không phải không có tí lương tâm nào." Khoé môi anh ta cong lên, nở nụ cười trào phúng như có như không, đuôi tóc dài phía sau đã được buộc lại, nhìn anh ta có vẻ ôn nhu, nhưng ý cười ôn hòa giả dối trên môi anh ta càng khiến cô khó chịu.
"Tôi có thể nói cho cô cách trợ giúp Yêu Sách, chỉ là phải xem cô có nguyện ý đi làm hay không. Những đau đớn hôm nay cậu ta phải chịu, tất cả đều là do cô ban tặng. Nếu không có cô, Yêu Sách sẽ không phải chịu sự ăn mòn mỗi ngày của chướng yêu chú, biến thành bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ hiện tại."
Hồ Anh Tài hơi mỉm cười, trong đôi mắt hẹp dài ánh lên tia sáng giảo hoạt: "Tình cảm của Yêu Sách đối với cô là yêu thích thật lòng, cậu ta có thể vì cô mà đi tìm cái chết. Không biết nếu cậu ta thực sự chết đi thì có thấy tiếc nuối hay không nhỉ?"
Hạnh Mính cắn chặt môi: "Tôi có thể làm, bất cứ chuyện gì. Anh nói cho tôi đi, tôi không thể để cậu ấy vì tôi mà xảy ra chuyện."
Hạnh Mính tháo băng cổ tay, vội vàng rời đi, Lộ Điệp luôn ẩn mình trong thính phòng lúc này mới lộ đầu ra. Hồ Anh Tài liếc mắt một cái liền nhìn thấy cô ấy, cười tủm tỉm với cô ấy.
"Anh cứ như vậy nói thẳng cho cậu ấy sao? Hạnh Mính thích giúp đỡ mọi người như vậy, cậu ấy nhất định sẽ không màng tất cả làm mọi thứ."
"Khó có khi trong đám đạo sĩ thối kia xuất hiện một tên phản đồ. Dù sao, tôi cảm thấy đám đạo sĩ kia sẽ không ra tay với người một nhà đâu."
Lộ Điệp nhíu mày, cô ấy muốn ngăn cản, nhưng cô ấy không thể để Hạnh Mính biết mình là con mèo yêu kia.
"Có thể mang tôi đến núi Tu Duyên không?"
Hồ Anh Tài bất đắc dĩ buông tay: "Muốn đi đến nơi đó, tiểu yêu như chúng ta đều sẽ mất mạng. Đạo sĩ núi Tu Duyên đều lấy khẩu hiệu vì dân trừ yêu, ai quản em là yêu tốt hay yêu xấu."
Người đều có phân biệt người tốt người xấu, nhưng bọn họ độ người, không độ yêu. Lúc trước Lộ Điệp được Hạnh Mính - người thân là đạo sĩ cứu, cô ấy cũng từng ôm tâm tình hoài nghi một khoảng thời gian. Nhưng những chân chính đạo sĩ, tuyệt nhiên không phải người giống như Hạnh Mính, không phải kiểu người lương thiện bỏ qua cho bất kỳ con yêu nào.
Hạnh Mính vất vả bò lên núi Tu Duyên, trong đạo quán vẫn là bầu không khí thanh lãnh, người trèo lên nơi này để tế bái cũng không nhiều, phần lớn là người già, bước đi tập tễnh, đi lại thắp hương trong điện. Trong viện, hương khói lượn lờ, ánh nến hừng hực, trang nghiêm túc mục.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Hạnh Mính cố ý tránh tầm mắt của các đạo sĩ khác, đi đến chủ điện ở phía tây. Trên cửa phòng treo đồ đằng bát quái để áp chế nhưng thứ tà ác, nơi này không phải nơi hiến tế, cũng không có du khách vãng lai. Bình thường chỉ có sư phụ ngồi đây đả tọa, nhưng hiện tại lại không một bóng người.

⬅ Trước Tiếp ➡