Đạo sĩ nâng bà lão đi đến cổng lớn, bà lão không ngừng nói chuyện với người đó. Hạnh Mính nhìn bốn phía chung quanh, không còn nguy hiểm, cô nhanh chóng kéo thanh kiếm, một đường chạy về phía trước.
Cánh cửa chủ điện đã bị đóng lại, cô cầm kiếm cắm vào khe cửa, trái phải uốn éo một phen. Ca một tiếng, là thanh cài bằng gỗ bị chém đứt đôi, rơi xuống.
Hạnh Mính nhìn thoáng qua bên ngoài, mới nhẹ nhàng khép cửa lại.
Cô đi đến trước lồng sắt, không biết có phải ảo giác của cô hay không. Ánh sáng đỏ trong lồng sắt dường như không còn hoạt bát như lúc trước, hình như đã yếu đi nhiều.
Hạnh Mính duỗi tay đụng vào lồng sắt lạnh như băng, hồng quang mãnh liệt lóe sáng lên một chút. Hạnh Mính hoảng sợ, không khỏi lùi lại vài bước.
Ngay khi tay cô rời đi, ánh sáng đỏ lại suy yếu như cũ. Cô suy đoán, đây là yêu hồn của Nguyên Tuấn Sách, không biết có thể coi nó như một bộ phận của Nguyên Tuấn Sách không, hình như anh cảm ứng được cô đã đến, nên mới có phản ứng như vậy.
Dù sao, yêu hồn còn không phải là trái tim của yêu sao? Cái ánh sáng đỏ kia, chắc là giống như tim đập của con người.
Hạnh Mính nâng kiếm lên trước người, nắm chặt chuôi kiếm, nâng thân kiếm lên. Lồng sắt cao hơn cô một chút, cô phải cố sức giơ thanh kiếm lên thật cao, một khi cô trượt tay, nói không chừng, thanh thiết kiếm nặng như ngọn núi này sẽ bổ cô ra làm đôi mất.
Trên trán Hạnh Mính đã rịn ra một tầng mồ hôi tinh mịn, cô cắn chặt răng, không dám hô hấp, cố sức nâng kiếm lên thật cao. Cô dùng hết toàn lực bổ xuống xích sắt, lục lạc treo ngoài lồng sắt bị lấy động, phát ra tiếng vang thanh thúy.
Thật sự có thể chém đứt!
Dây xích theo đó mà đứt đoạn, hai nửa tách ra, xiềng xích đứt gãy rơi xuống, nện trên mặt đất. Cô lại nâng thanh kiếm lên, gian nan lặp lại động tác vừa rồi. Sức lực tiêu hao quá nhanh khiến cánh tay Hạnh Mính phát run, tâm trạng khẩn trương, mồ hôi chảy dọc từ thái dương xuống.
Thanh thiết kiếm cực kỳ sắc bén, mỗi lần huy kiếm, chém vào xích sắt, xích sắt đều rung động, phát ra tiếng ca ca, rồi đứt đoạn.
Cô không biết hậu quả khi thả yêu hồn ra, nhưng nếu đó là Nguyên Tuấn Sách, Hạnh Mính tin tưởng, anh sẽ không tàn sát nhân loại.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Dây xích liên tiếp bị chém cho đứt gãy, rơi xuống, lồng sắt bên trong rốt cuộc cũng lộ ra hình dạng. Một kiếm tiếp theo, Hạnh Mính nhằm thẳng vào lồng sắt mà bổ đến!
Ca!
Dây xích bị chém đứt nện dưới chân, Hạnh Mính dùng hết sức, rút thanh kiếm ra. Trên chóp của lồng sắt đá bị chém ra một vết rách nho nhỏ. Mắt thấy sắp thành công, Hạnh Mính lâu mồ hôi trong lòng bàn tay, khẩn trương nắm chặt chuôi kiếm, lòng thầm hô một tiếng, vận sức giơ thanh kiếm lên.
Lưỡi kiếm loang lổ vết rỉ sét bổ lên lồng sắt, một đạo kiếm quang loé lên, rỉ sắt trên thân kiếm trong nháy mắt rơi xuống, lồng sắt cũng theo đó mà vỡ thành hai mảnh.
Lúc này Hạnh Mính mới nhìn thấy rõ dáng vẻ của yêu hồn bên trong. Đó là một viên tròn lớn chừng lòng bàn tay, tựa như ngọc thạch trong suốt, hàm chứa âm dương chi lực.