Bốn phía xung quanh tản ra hồng quang quỷ dị, từng sợi sương đen lượn lờ xung quanh yêu hồn, giống như một ngọn lửa đang hừng hực thiêu đốt, toả ra sát khí mạnh mẽ mà âm u, yêu dị mà mê ly. Vừa nhìn đã biết đây là một thứ rất hung ác.
Bốn cột chống nhà khắc hình rồng chung quanh bắt đầu chấn động, Hạnh Mính nhìn chằm chằm yêu hồn không dời tầm mắt, giống như đối diện với con yêu quái nào đó.
Cô kiệt lực muốn quay đầu, lại phát hiện thân thể mình cứng đờ, căn bản không thể động đậy. Thất tinh kiếm trong tay như bị lực lượng nào đó lôi kéo, thân kiếm run rẩy.
Ngọn lửa xích hồng thiêu đốt hừng hực, mang theo một loại hơi thở tà ác, tràn đầy sát khí lại cực kỳ tà tính, cảnh tượng vô cùng quỷ dị. Lực lượng khủng bố mà nó tản ra giống như có thể cắn nuốt hết thảy mọi chuyện, khiến cô có ảo giác hít thở không thông.
Trụ rồng rừng lắc, thân trụ tràn ngập các vết rạn, bắt đầu sụp xuống ầm ầm, kết giới trấn áp tà vật đã tiêu tan. Yêu hồn phi ra khỏi lồng sắt, trực tiếp nhằm thẳng vào Hạnh Mính.
Đôi mắt cô trừng lớn, yêu hồn nhập vào giữa mày cô, chui vào thân thể, hồng quang biến mất, thất tinh kiếm trong tay rơi xuống mặt đất, "Ầm" một tiếng, nện bên chân cô.
Hạnh Mính mở mắt ra, hai mắt đỏ đậm, thần sắc quái dị.
Yêu vật bám vào người. Người bị ám thoạt nhìn giống như một khối cương thi, đôi mắt sâu thẳm khảm trong hốc mắt, cảm giác âm trầm tựa như một thanh lợi kiếm vừa được tuốt ra khỏi vỏ, mang theo một loại sát khí tự nhiên, trong đó ẩn giấu một cổ năng lượng cường đại đang dao động.
Vẻ mặt Hạnh Mính bình tĩnh nhìn chủ điện đang sụp xuống ầm ầm sập trước mặt. Lòng bàn tay lật úp, thất tinh kiếm rơi trên mặt đất bị hút trong tay cô, những rỉ sét trên thân kiếm trong khoảnh khắc bị đánh trúng, hoàn toàn bong ra, lưỡi kiếm trở nên trơn bóng mà sắc bén.
Ầm vang --
Chủ điện sụp xuống, một thân ảnh chạy như bay ra khỏi phòng, huyền phù bay lơ lửng trên chủ điện.
"Tập kết!" Năm Tự rống to: "Bày trận!"
Bảy đạo sĩ vây quanh cái giếng phía trước đạo quán, đứng tại chỗ, khép hai ngón tay, dùng tốc độ cực nhanh mặc niệm chú ngữ. Từng tấm bùa chú lẫn huyền phù lơ lửng giữa không trung, trôi nổi trước mặt mỗi một đạo sĩ, hình thành một không gian yên tĩnh quỷ dị.
"Tụ linh thành tiên, thành tiên hối linh, trảm thần trừ ma, lập uy!"
Thần niệm biến thành kinh văn, linh phù nhiễm màu đen của bút mực, chú ngữ được viết trên không trung, mang theo một cổ linh lực cuồn cuộn, oanh một tiếng, linh lực tụ tập thành một thanh kiếm, toả ra kim quang, đâm thẳng lên trên!
Bên trên, giữa không trung, Hạnh Mính không mang giày, hai bàn chân lỏa lồ giống như bạch ngọc, tuy không thấy rõ mặt cô, nhưng thứ sát khí âm trầm sắp biến thành thực thể kia lại rất rõ ràng.
Bầu trời tĩnh lặng trong xanh không một gợn mây, thanh kiếm trong tay cô tản ra ánh sáng màu lam sâu kín. Tuy đang đứng dưới ánh nắng chiếu rọi, nhưng nó vẫn cho người ta một loại cảm giác quỷ dị, không giống như thanh kiếm bình thường, ngược lại càng giống một con giao long to lớn ngủ say, lực lượng huyền diệu như có như không lưu chuyển xung quanh thân kiếm.