Đao kiếm hạ xuống, lúc này Hạnh Mính chẳng tốn chút sức lực đã có thể nhấc kiếm lên, nghiêng thân bổ xuống. Một cổ sóng xung kích tựa như kiếm phong lưu động xung quanh, kim quang loé sáng, trực tiếp bổ xuống chỗ bảy đạo sĩ đang bày trận trên mặt đất. Các đạo sĩ bị sức gió phản phệ, cả đám ngã ra mặt đất, che ngực thống khổ, chật vật bất kham.
Không trung thoáng chốc biến dạng, tia chớp từ bốn phương tám, ầm ầm không dứt, khuếch tán mà đi, bao phủ trên đạo quán. Áp lực cực lớn từ lôi kiếp khiến các đạo sĩ không thể thở nổi.
Đang ở lên núi tĩnh đình cùng Tùng Nhai dừng bước, ngẩng đầu quan vọng tà niệm yêu hồn phủ kín không trung.
Tùng Nhai lau trán chẳng chút mồ hôi: "Sư phụ, đây là.. Yêu hồn."
Tĩnh Đình lần tràng hạt trong tay, nhắm mắt mặc niệm gì đó, tốc độ chuyển động tràng hạt càng ngày càng nhanh hơn.
"Tùng Nhai, ngươi đi trước thông báo cho các phương trượng khác, tức tốc tới núi Tu Duyên."
"Vâng!"
Hồ Anh Tài đứng trước cửa sổ, tay cắm trong túi quần, không chút để ý nở nụ cười thật tươi.
Ở phía xa trên không trung, từng đạo lôi quang bổ xuống một ngọn núi. Chính Hồ Anh Tài cũng không hề nghĩ tới, nhiều năm như vậy, chuyện mà đến cả Nguyên Tuấn Sách cũng không thể thành công, cư nhiên lại để một cô gái nhỏ hoàn thành.
Quay đầu nhìn lại, Nguyên Tuấn Sách vẫn đang nằm trên giường, che ngực, há mồm hơi thở khó nhọc, dáng vẻ thống khổ. Anh nhắm chặt hai mắt, mái tóc dài màu bạc buông xoã từ mép giường xuống mặt đất. Anh đang cố nén cơn đau nhức đang quấy phá trong cơ thể, cảm giác đau đớn trong thân thể lúc này kéo dài hơn bao giờ hết, càng kéo dài càng khiến anh sống không bằng chết.
Đột nhiên, một cơn đau nhức xuyên tim truyền đến, anh không thể nhẫn nhịn được nữa, phát ra một tiếng rống giận thê lương, gân xanh trên trán bạo phát, gương mặt tái nhợt, hơi thở bắt đầu vô lực, khuôn mặt tuấn mỹ càng thêm dữ tợn, đau đớn há mồm phát ra tiếng gào thét.
Cảm nhận được một nửa yêu hồn kia, thân thể anh run lên, dường như đã gấp không chờ nổi, muốn tỉnh lại.
"Sắp rồi, sắp rơi, nhịn thêm một chút." Hồ Anh Tài cười an ủi anh: "Chờ khi cậu chân chính trở thành yêu ma, mới là lúc mở ra con đường thành tiên. Mà công cuộc báo thù của tôi, cũng không còn xa nữa."
----------
Đọc đến đây cứ có cảm giác Hồ Anh Tài cũng không phải người tốt thế nhỉ?
Hừm.. Hồ ly đúng là hồ ly. Gian xảo!
Thiên lôi một tia lại nối tiếp một tia, lôi điện không ngừng bổ từ không trung xuống, chung quanh đỉnh núi bị sét đánh thành một vùng cháy xém. Một mảnh vòm trời, hẻm núi bị bao phủ bởi hắc ám, lực lượng khủng bố chấn động.
Mảnh đất xung quanh chỗ lôi điện đánh xuống không có một bóng người, yêu hồn mặt vô biểu tình nhìn chăm chú chung quanh.
Yêu hồn bị cầm tù ngàn năm, đánh giá thế giới mà nó chưa từng nhìn thấy, cả người kích động, phát ra lực lượng mạnh mẽ như thái dương thiêu đốt vạn vật, không chút kiêng nể.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở