Nhưng rất nhanh Hạnh Mính lại phát hiện ra một vấn đề khác, cô không dừng được!
"Tôi không muốn bay, mau đừng lại, a a a!"
Giọng nói vừa còn vang lên trong đầu cô đã biến mất. Hạnh Mính kêu cứu mạng, nhưng cái nơi hoang vu này, ngoại trừ chim bay, cũng chỉ có một mình cô.
Một cỗ lực lượng túm lấy mắt cá chân của cô, hòng kéo cô xuống. Hạnh Mính vội vàng ôm chặt lấy thân cây, oà khóc hu hu, là hét: "Tôi không muốn bay, tôi không muốn bay!"
"La hét cái gì?"
Hồ Anh Tài xuất hiện ở một nhánh cây khác đối diện, đứng bên trên, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn cô.
Hai chân Hạnh Mính mềm nhũn, quỳ lên nhánh cây, cầu cứu với anh ta: "Cứu cứu tôi. Tôi không biết sao đột nhiên lại thế này, tôi không phải là yêu quái, sao có thể bày được."
"Trong thân thể của cô có một nửa yêu hồn của Yêu Sách. Chắc là nó đã hoà làm một với cơ thể cô, cho nên hiện giờ thân thể của cô mới bị nó điều khiển."
"Sao có thể!" Hạnh Mính che ngực, khó tin, trừng mắt: "Vậy tôi nên làm thế nào? Nguyên Tuấn Sách có biết không?"
Hồ Anh Tài không vui nheo, đôi mắt hẹp dài lại, lòng bàn tay lật lên, lộ ra móng tay bén nhọn: "Đương nhiên là phải tra nó lại cho Yêu Sách. Nếu không muốn chết không toàn thây, thì giao yêu hồn ra đây!"
Hồ Anh Tài thoắt cái biến mất, trong nháy mắt đã lại xuất hiện ngày trước mặt Hạnh Mính, hóa thành một con hồ ly có bộ lông màu cây cọ, giơ móng vuốt về phía cái cổ yếu ớt của cô, định cào một nhát!
Ngay một giây tiếp theo, Hồ Anh Tài bị dòng khí phát ra từ trên người cô đánh cho bay ngược ra ngoài, đập thủng một đống cây cối rậm rạp, cuối cùng nện thật mạnh vào một thân cây.
Hạnh Mính vẫn ôm nhánh cây, bị con hồ ly vừa xuất hiện dọa sợ tới não ngừng hoạt động. Cô muốn chạy trốn, nhưng giờ cô đang ở cách mặt đất hai mét xa, một giây liền giây túng.
Bỗng nhiên cô nghĩ, nếu trong thân thể có yêu hồn của Nguyên Tuấn Sách, vậy có phải cô cũng có năng lực dịch chuyển tức thời giống anh?
Hạnh Mính nhìn đỉnh núi phía xa xa, một ý nghĩa kiên định nhảy ra, híp mắt mặc niệm một tiếng.
Phút chốc --
Quả nhiên, đã thành công.
Hạnh Mính cả người vô lực ngồi quỳ trên mặt cỏ, đột nhiên, cảnh sắc trước mắt lại một lần nữa biến đổi.
Hạnh Mính không hề sử dụng năng lực dịch chuyển, cô phỏng đoán, lần mất khống chế này lại là do yêu hồn trong cơ thể cô đang quấy phá.
Cảnh tượng trước mắt liên tục thay đổi mười mấy lần, có lần cô bị dịch chuyển đến ngày giữa đường cái, có lần là trên cầu vượt, nhưng luôn biến mất ngay trước khi bị người qua đường nhìn thấy.
Trước mắt hiện lên cảnh sắc quen thuộc, là con đường nhỏ trước cửa nhà Nguyên Tuấn Sách, sau đó cô liền bị dịch chuyển vào trong nhà anh.
Đứng đối diện với Nguyên Tuấn Sách đang cầm con dao phay trong tay.
Hạnh Mính ngồi dưới đất, theo bản năng lùi lại mấy bước: "Cậu cậu, cậu đang làm gì!"
Nguyên Tuấn Sách quay đầu nhìn thấy Hạnh Mính, vẻ mặt cũng ngơ ngác một lúc, theo bản năng trả lời cô: "Đang làm cơm cho Hạnh Mính."
Nước sôi trong nồi đã tích đủ nhiệt, sôi lên ùng ục, làn sương khói lượn lờ bay lên.
Nguyên Tuấn Sách buông con dao phay, nghiêng người hỏi cô: "Hạnh Mính, cậu đang làm gì?"