"Mình cũng không biết." Hạnh Mính khóc không ra nước mắt, đặt tay lên vị trí ngực: "Hình như nó biết mình muốn tới tìm cậu, liền đưa mình đến nơi này."
Đoạn này soft ghê. Nữ chính bị bắt nạt ở bên ngoài về nhà mách nam chính
Vốn là Nguyên Tuấn Sách phải làm xong cơm rồi mang đến trường học cho Hạnh Mính, giờ cô vừa vặn trở về, Hạnh Mính bị anh ấn ngồi xuống bàn cơm.
"Hạnh Mính muốn gặp tôi như vậy, tôi rất vui vẻ, nếu cậu ăn hết cơm mà tôi làm, tôi sẽ càng vui vẻ hơn."
"Mình không phải có cái ý này, là vì con hồ ly kia." Hạnh Mính bắt lấy tạp dề trên người anh: "Đúng rồi! Con hồ ly kia nói, trong thân thể của mình có yêu hồn của cậu, là một nửa viên ở trên núi Tu Duyên kia sao?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Đúng vậy."
"Vậy mình nên làm cái gì bây giờ? Làm cách nào mới có thể lấy yêu hồn ra ngoài?" Hạnh Mính khẩn trương nhìn chằm chằm ngực anh, cũng nhéo vị trí tương tự trên người mình.
"Nó ở trong thân thể của mình, cậu sẽ không có vấn đề gì chứ? Đây là một nửa trái tim của cậu mà, mình không thể vẫn luôn mang theo nó được."
Nguyên Tuấn Sách vươn hai tay xoa xoa đầu cô, một tay ấn cái ót, một cái tay khác xoa trên đỉnh đầu, cực kỳ giống như vuốt ve một vật phẩm cực kỳ trân quý. Động tác rất cẩn thận, trên mặt cũng tràn đầy ý cười.
"Hạnh Mính thật kỳ quái, vì sao lại không muốn nó? Có rất nhiều con yêu quái thèm muốn hồn phách của tôi. Có được hồn phách của tôi, yêu lực của chúng nó sẽ tăng mạnh, có thể trường sinh bất lão, nếu nỗ lực tu luyện một chút, có khi còn có thể thành tiên."
Bị Nguyên Tuấn Sách nghiêm trang sờ đầu, Hạnh Mính cảm thấy cái đầu đã không phải của chính cô nữa. Cảm giác giống như nó sẽ bị anh nhổ lên bất cứ lúc nào, ngay cả núi cười trên mặt anh cũng có vẻ quái dị.
"Hạnh Mính ghét bỏ yêu hồn của tôi sao?"
"Mình không có, chỉ là mình cảm thấy, đây là đồ vật không thuộc về mình, là trái tim của cậu. Trái tim là bộ phận cực kỳ quan trọng với con người, với yêu cũng vậy, đúng không?"
"So với trái tim, Hạnh Mính với tôi mà nói, còn quan trọng hơn."
Rõ ràng là lời âu yếm sến sẩm đến buồn nôn, nhưng được nói ra từ trong miệng anh cứ như mang theo tình yêu triền miên lưu luyến, cùng với quyết tâm chịu chết. Ý là chỉ cần là thứ mà Hạnh Mính thích, anh đều có thể phụng hiến cho cô.
Nụ cười của Nguyên Tuấn Sách nhạt dần, mí mắt rũ xuống một nửa, ánh mắt kiệt ngạo khó thuần, không che lấp được vẻ lãnh đạm của anh.
"Cho nên, Hạnh Mính không thể không cần nó. Trước khi tôi chưa lấy nó ra, cậu phải bảo quản nó thật tốt, không thể giao cho bất luận kẻ nào. Nếu Hạnh Mính làm không được, tôi sẽ lấy đi một nửa trái tim của Hạnh Mính, để trong người tôi để bảo quản."
Hạnh Mính sợ hãi, che ngực trốn ra phía sau: "Mình sẽ chết, trái tim của con người không thể bị cắt ra."
Anh không nói chuyện nữa, xoay người đi đến trước nồi nước đang sôi trào, tắt bếp.