⬅ Trước Tiếp ➡
Hít thở không thông sẽ làm toàn thân căng chặt, bao gồm cả âm đạo, Nguyên Tuấn Sách thoải mái thở dài, Hạnh Mính kẹp anh thật chặt, giống như đang nói cô rất vừa lòng, đang cầu xin anh đừng rời đi.
Tay Hạnh Mính liên tục đập lên trên giường, cô không thẳng nổi lực tay của Nguyên Tuấn Sách, cũng không lay chuyển được anh. Hạnh Mính có dự cảm, mình sẽ bị anh sống sờ sờ bóp chết, đành phải liều mạng giãy giụa.
"Lộn xộn cái gì?"
Nguyên Tuấn Sách hung hăng véo một cái, cô quả nhiên dừng giãy giụa.
Nguyên Tuấn Sách lâm vào si mê, không kiêng nể gì mà tận tình túng dục, ảo tưởng có được cả thể xác và tâm hồn của Hạnh Mính, điên cuồng thỏa mãn dục vọng của chính mình.
"Rất thích Hạnh Mính, rất thích, tôi rất thích."
Dùng giọng điệu thâm tình như vậy để bày tỏ tình cảm, đuôi mắt Nguyên Tuấn Sách đỏ lên, dục vọng chiếm hữu mãnh liệt đánh sâu vào trái tim trong lồng ngực anh. Anh bức thiết muốn chứng minh gì đó, thao càng tàn nhẫn càng mãnh liệt, càng cắm càng sâu, dục vọng điên cuồng, tình yêu thăng hoa, dục hỏa bay lên.
Cơ bắp trên cơ thể Nguyên Tuấn Sách dần buông lỏng, động tác thọc vào rút ra kịch liệt ban đầu cũng dần dần chậm lại.
Mãi cho đến khi bắn tinh, Nguyên Tuấn Sách mới nằm sấp trên lưng Hạnh Mính thở dốc. Cơ thể cao lớn của anh suýt chút đè Hạnh Mính bẹp dí, tay anh vẫn còn đặt trên eo cô, dường như muốn vặn gãy cái eo mảnh mai xinh đẹp này.
Xốc áo trên của Hạnh Mính lên, đầu lưỡi lạnh lẽo của Nguyên Tuấn Sách lướt qua mỗi một tấc da thịt trên lưng cô, không ngừng liếm láp, từ cổ đến phía sau lưng. Hô hấp của anh càng ngày càng dồn dập, nụ hôn càng ngày càng kịch liệt, không ngừng cắn lên, lưu lại những vệt đỏ loang lổ.
Mỗi một tấc da thịt anh đều ngậm cắn một hồi lâu, còn ngây thơ cho rằng chỉ cần làm như vậy, dấu hôn có thể tồn tại trên cơ thể Hạnh Mính lâu thật lâu, thậm chí vĩnh viễn sẽ không biến mất.
Hạnh Mính bỗng chốc mở to mắt, đáy mắt toàn là vẻ hoảng sợ và kinh hãi. Chiếc đèn chùm phục cổ treo lủng lẳng trên trần nhà, bóng đèn pha lê rũ xuống, chiết xa luồng ánh sáng từ ngoài cửa sổ vào, phản chiếu lên tròng mắt, tiếng chim chóc kêu to mới khiến cô ý thức được, giờ phút này là ban ngày.
Ký ức mơ hồ quay cuồng đến đoạn bản thân bị Nguyên Tuấn Sách véo đến ngất xỉu, trong nháy mắt Hạnh Mính chống tay lên giường, sợ hãi ngồi thẳng dậy, lôi kéo nửa người dưới thê thảm đến sắp tàn phế của mình, gian nan dựa lên đầu giường.
Xốc chăn lên, quả nhiên, tinh dịch vẫn còn đọng lại giữa hai chân, giờ đã đông đặc thành đốm trắng đục, xem ra những thứ bắn vào đều đã chảy ra gần hết.
Hạnh Mính nuốt nước miếng, cơn đau đớn khiến cô theo bản năng che cổ lại. Ngón tay vừa đụng tới làn da, một cơn đau nhức nóng bỏng đã đánh úp lại, cô vội vàng cúi đầu, nhìn thấy dấu hôn rậm rạp trên ngực, cả người không có lấy được một tấc da thịt còn màu trắng, ngay cả cánh tay cùng cổ tay cũng toàn là vết hôn cắn.
Thậm chí đã có mấy chỗ còn bị rách da, Hạnh Mính lần đầu tiên sợ hãi không dám nhìn cơ thể của mình như vậy, nỗi sợ hãi cứ mãi dâng cao không thể kiềm chế. Cô bò xuống giường, ý thức không rõ, tìm đến cửa phòng.

⬅ Trước Tiếp ➡