Nơi này là địa bàn trong phạm vi khống chế của Nguyên Tuấn Sách, cho dù cô có làm cái gì đều có thể bị anh nghe thấy rành mạch.
Lúc này Nguyên Tuấn Sách dịch chuyển tức thời, đột nhiên xuất hiện trước mặt Hạnh Mính. Hạnh Mính bị dọa sợ, giật mình ngã ngồi xuống đất, sau đó lập tức quay đầu bò lại phòng ngủ, trên mông vẫn còn dính tinh dịch đang chảy ra. Cửa huyệt sưng đỏ, chung quanh còn có dấu vết của chất lỏng trắng đục khả nghi, môi âm hộ sưng lên khép kín, tinh dịch đọng lại giữa khe hở, phảng phất như bôi trơn, tô điểm cho hai cánh môi thịt.
Nguyên Tuấn Sách cười khẽ, đi theo phía sau cô, không nhanh không chậm đi về phía trước.
"Hạnh Mính giống như một con chó, loài chó cũng bò như thế này. Hạnh Mính thật đáng yêu, về sau cũng làm một con chó được không, Hạnh Mính?"
Hạnh Mính không còn đường thoát, bò tới một góc phòng, sau lưng chính là tấm rèm cửa sổ, cô ngồi dưới đất, khiếp đảm ôm hai chân, co người thành một cục, dáng vẻ cực kì đáng thương, cắn môi dưới, đôi mắt nai long lanh lê quang nhìn anh, thân thể run rẩy, giống như đang cầu xin anh hãy tha cho cô.
"A, tôi quên mất, Hạnh Mính không thể nói nữa."
Nguyên Tuấn Sách mặc bộ quần áo ngủ màu xám, khí chất cả người có vẻ ôn nhu, đến nụ cười tươi cũng như được tắm dưới ánh mặt trời. Hoặc là do ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào, phủ lên người anh một vầng sáng, khiến anh giờ khắc này thoạt nhìn như cực kì ấm áp hiền lành. Nguyên Tuấn Sách ngồi xổm trước mặt Hạnh Mính, cười tủm tỉm.
"Vậy quyết định như vậy nhé, Hạnh Mính phải làm chú chó của tôi."
Hạnh Mính nắm tay để trước ngực, vừa rớt nước mắt, vừa lắc đầu. Lại chẳng hề biết, trong mắt Nguyên Tuấn Sách, mỗi một lần cô giãy giụa phản kháng, đều có một loại vẻ đẹp cực kỳ tàn nhẫn dụ hoặc.
Nhìn thấy cô cự tuyệt, nụ cười trên mặt Nguyên Tuấn Sách cứng đờ, khí thế quanh người bắt đầu thay đổi. Làn sương khói nồng đậm đáng sợ nguy hiểm dần trào ra, tròng mắt đen bóng như hắc thạch của anh cũng có dấu hiệu muốn biến thành màu đỏ.
"Không muốn? Vì sao lại không muốn? Chẳng lẽ Hạnh Mính muốn bị tôi chặt đứt hai chân, mới có thể chân chính ngoan ngoãn biến thành một con chó sao?"
Hạnh Mính ngay cả tiếng khóc cũng không thể phát ra.
Nước mắt rơi xuống càng ngày càng nhanh, đôi mắt nai con chứa đầy vẻ thê lương ấm ức, đôi môi không ngừng run rẩy, cánh mũi lúc đóng lúc mở.
Hạnh Mính run run quỳ trên mặt đất, bò đến bên chân Nguyên Tuấn Sách, học tư thế xin tha của con chó, dùng đầu cọ lên đầu gối Nguyên Tuấn Sách.
Làn sương khói tiêu tán, Nguyên Tuấn Sách lộ ra nụ cười sủng nịch, dáng vẻ đã được thỏa mãn, xoa xoa mái tóc xõa tung trên đỉnh đầu cô.
"Thật là một con chó ngoan biết nghe lời."
Sau cổ Nguyên Tuấn Sách có ba vết trảo, là do móng vuốt của mèo trắng làm bị thương.
Là do bình thường anh quá dung túng cho hai con yêu kia, cho nên chúng mới dám không kiêng nể gì, làm anh bị thương như vậy. Nguyên Tuấn Sách hoàn toàn không có ý định tha thứ cho con mèo trắng kia, cho dù nó là bạn thân của Hạnh Mính cũng không được.