⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng hiện tại, anh cần phải quét tước nơi này thật sạch sẽ, chỉ cần nghĩ đến mình đang trang trí nơi này vì Hạnh Mính, trang trí một căn phòng nhỏ thuộc về cô, nội tâm liền dâng lên sự chờ mong vô hạn, đủ để cho anh vui vẻ cả ngày.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Thu dọn xong tầng hầm, anh bắt đầu cắm rễ ở đây cả ngày, ngày ngày thi pháp, chế tạo kết giới.
Các pháp thuật mà anh biết hoặc có thể sử dụng, đều liên quan đến bảy vị trưởng lão, người sáng tạo ra yêu hồn. Bất kể bọn họ tu luyện cái gì, yêu hồn là tà niệm của bảy người, vì vậy nó đều biết, Nguyên Tuấn Sách cũng theo đó mà biết cách dùng.
Nguyên Tuấn Sách muốn sáng tạo ra một kết giới mà bản thân anh không thể phá được, dùng để nhốt Hạnh Mính.
Như vậy, chờ đến khi anh hóa thành yêu ma, mất lí trí và thất tình lục dục, Hạnh Mính cũng có thể bình an vô sự.
Ba ngày trôi qua, anh không ngừng tạo ra các loại kết giới, nhưng không có cái nào có thể ngăn được anh.
Trên lầu vang lên tiếng động như ai đó té ngã, Nguyên Tuấn Sách dịch chuyển tức thời khỏi tầng hầm, xuất hiện ở mép giường trong phòng ngủ.
Hạnh Mính bị giật mình, cũng sợ tới ngã ngồi dưới đất, tay bắt lấy thảm, cô muốn bò dậy chui về ổ chăn, nhưng cô lại nhớ ra, anh đã dạy cô không thể dùng hai chân đi đường, bởi vì cô phải biến thành một con chó thuộc về anh.
"Muốn đi toilet sao?" Trước mặt cô, Nguyên Tuấn Sách vĩnh viễn mỉm cười, cho dù là nụ cười giả dối hay chân thật vui vẻ, anh luôn cong môi mỉm cười nói chuyện với cô. Cũng vì thế mà Hạnh Mính chẳng thể phân biệt nổi biểu cảm vui buồn tức giận chân chính trên mặt anh.
"Để tôi giúp Hạnh Mính."
Anh bế cô lên, đi đến phòng toilet, đứng trước bồn cầu, tách hai chân Hạnh Mính ra, để mỗi chân gác lên một cánh tay anh, môi âm hộ rộng mở, dáng vẻ cứ như xi tiểu cho trẻ con, nói với cô: "Đi tiểu đi."
Hạnh Mính bắt lấy cánh tay Nguyên Tuấn Sách, giãy giụa trong ngực anh, muốn xuống dưới, Nguyên Tuấn Sách lại uy hiếp: "Không đi tiểu thì phải trở về trên giường."
Cô há mồm nhưng lại không thể phát ra âm thanh, sự tuyệt vọng và thẹn thùng luân phiên thay đổi trên gương mặt, điểm mấu chốt yếu ớt cũng dần dần sụp đổ.
Cuối cùng Hạnh Mính phải chịu thua, bụng cô đã trướng rất lâu rồi, thật sự rất khó chịu. Nếu không mau chóng xả lũ, cô thật sự sẽ tiểu trên giường mất.
Nghe tiếng dòng nước chảy róc rách, Nguyên Tuấn Sách liếm lỗ tai cô, cất tiếng cười khàn khàn. Không ai có thể nghĩ tới, người có dung mạo yêu nghiệt bậc này, bản tính lại ác liệt đến thế.
"Nứớc tiểu của Hạnh Mính thật nhiều, nhất định là đã nhịn rất lâu rồi. Vì sao không sớm giải quyết một chút? Chẳng lẽ cậu đang chờ tôi tới giúp sao?"
Hạnh Mính muốn khóc, nhưng dây thanh đã bị cắt đứt, chẳng thế phát ra âm thanh, đến tiếng nước tiểu cũng trở nên đứt quãng, gian nan bài tiết ra ngoài. Khi cô khẩn trương, niệu đạo sẽ co rút lại, lúc này Hạnh Mính phải ép mình thả lỏng, để "hành sự" cho xong.

⬅ Trước Tiếp ➡