⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên Tuấn Sách thả cô lại giường, nhìn đến mâm cơm bên cạnh còn không động đũa một chút nào. Những món ăn này do anh tự tay làm hết hai tiếng mới làm ra món canh xương sườn này, còn có một bát cơm từng hạt gạo to tròn trắng sáng.
"Không hợp khẩu vị sao?" Nguyên Tuấn Sách cầm lấy đôi đũa, cho một ít thức ăn vào trong miệng nhấm nháp.
Đáng tiếc anh không cảm nhận được hương vị, nhưng rõ ràng anh đã làm dựa theo công thức ghi trên sách. Thời gian này anh đã đọc rất nhiều thực đơn, mỗi lần cho gia vị đều phải chính xác đến từng tí một, hình dạng xương sườn cắt ra cũng phải bằng chằn chặn, không thể không đồng bộ.
Hạnh Mính bọc chăn xoay người, xoay lưng về phía anh.
Nguyên Tuấn Sách đã biết, anh ném đôi đũa xuống: "Hạnh Mính luôn thích dùng mấy chuyện nhỏ này để phản kháng tôi nhỉ? Thật không nghe lời."
Anh nhẹ giọng trách cứ, ngữ khí nghe có vẻ rất bình đạm.
Nhưng chân lại đi đến trước tủ quần áo, Nguyên Tuấn Sách lấy ra một cái đai lưng màu đen, vốn lúc trước mua nó để phối với quần áo. Trên thắt lưng còn có không ít xích sắt, vài vật trang trí linh tinh vụn vặt, tiếng xích sắt va vào nhau, vang lên tiếng động thanh thúy.
Hạnh Mính thầm kêu không ổn.
Nguyên Tuấn Sách xoay người, một đầu của chiếc thắt lưng bị kéo lê trên mặt đất. Anh không nhanh không chậm nhấc chân đi tới.
"Tôi có nghe nói, nhân loại thích dùng phương pháp này để răn dạy những đứa trẻ không nghe lời. Nghe nói, nếu dùng cách này, lần sau những đứa trẻ đó sẽ không tái phạm nữa, cho nên dùng phương thức này để dạy dỗ Hạnh Mính, có lẽ cũng sẽ hữu dụng đi."
Anh giơ chiếc thắt lưng treo đầy dây xích bàng bạc lên, thiếu nữ đang bọc chăn trốn trên giường lập tức hoảng loạn, bò lung tung. Lúc Hạnh Mính ngã xuống đất, vẫn không quên lôi thêm cái chăn, bọc kín bản thân lại.
Những động tác này không tạo thành bất kỳ uy hiếp gì với Nguyên Tuấn Sách, lại Nguyên Tuấn Sách coi là hành vi phản kháng.
"Không cần phản kháng tôi. Hạnh Mính phản kháng một lần, tôi sẽ đánh Hạnh Mính một lần." Nói xong, ngọn gió quỷ quái từ đâu xuất hiện xốc phăng chiếc chăn bông dày nặng trên người Hạnh Mính, cánh tay mạnh mẽ múa may, chiếc thắt lưng cứ bay cao rồi lại hạ xuống!
Hồ Anh Tài bị đuổi ra khỏi căn biệt thự đến nay đã được ba ngày, hai người đều ở tạm trong căn phòng Lộ Điệp thuê lúc trước.
Bởi vì căn phòng này đã khất nợ tiền thuê nhà một khoảng thời gian dài, cho nên khi anh ta vừa tới nơi này, một người đàn ông trung niên tự xưng chủ nhà đã tới đá cửa, mồm miệng chẳng phun ra được mấy câu sạch sẽ tử tế, lớn tiếng thét to yêu cầu bọn họ đưa tiền.
"Tao thấy mày là học sinh, nhìn mặt mũi có vẻ ngoan ngoãn mới cho mày thuê nhà! Nếu mày đã trở về phòng trọ thì còn không mau đóng hết tiền thuê đã nợ đi! Tao nói cho mày biết, gian phòng này đã có người khác muốn thuê, hôm nay mày còn không trả tiền, thì tao sẽ bán hết các vật dụng của mày!"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở

⬅ Trước Tiếp ➡