Anh mặc đồng phục, quần áo tinh tế không có một chút nếp uốn, hai tay rũ bên người, gương mặt tuấn tú chẳng để lộ chút cảm xúc. Tuy lúc này Nguyên Tuấn Sách trông có vẻ thả lỏng thư thái, không để lộ bất kì biểu cảm dư thừa nào, nhưng lại cho người đối diện cảm giác như đnag bị uy hiếp.
"Tôi nghe thấy tiếng cậu kêu." Thính giác của Nguyên Tuấn Sách rất tốt, còn đặc biệt nhạy cảm với giọng nói của Hạnh Mính: "Cậu không ra được sao?"
"Cậu đừng tới đây! Hu hu cậu đừng tới đây!" Hạnh Mính sắp sợ đến phát khóc, lại nhớ đến chuyện anh không thể hiểu được hay đồng cảm với những cảm xúc trong nước mắt, có khóc cũng vô dụng.
Nguyên Tuấn Sách càng bước đến gần cô, dáng vẻ không coi ai ra gì, căn bản không nghe lời từ chối từ cô, ngược lại còn mỉm cười nói: "Tôi có thể giúp bạn học Hạnh đi ra ngoài. Vì sao bạn học Hạnh không đến cầu xin tôi?"
"Hu hu hu! Cậu đừng tới đây mà!" Hạnh Mính sợ tới mức ngã ngồi trên mặt đất, Nguyên Tuấn Sách đã đi đến trước mặt cô, cong lưng, nhìn cô giống như đang nhìn một con mèo con sợ sệt trốn đông trốn tây. Ánh mắt mang theo thú vị, tìm tòi nghiên cứu, còn xen lẫn chút khát vọng muốn chiếm hữu.
Tròng mắt đen láy như hắc diệu thạch, ánh mắt đó cực kì thanh triệt, cực kì đơn giản, cũng bộc lộ dục vọng đơn thuần nhất, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm cô.
Hạnh Mính như sủng vật bị kinh hách, khóc sướt mướt cực lực thu mình vào một góc, bộ dạng yếu đuối như từng nhận hết sự tra tấn khổ sở, khiến nội tâm Nguyên Tuấn Sách càng xao động mãnh liệt. Lồng ngực nặng nề, trái tim bên trong đang nhảy lên cuồng loạn, tần suất hô hấp cũng không còn như bình thường.
"Làm sao bây giờ đây."
Nguyên Tuấn Sách tựa như sói dữ đang trêu đùa con mồi ngây thơ khiếp đảm, trong giọng nói còn ẩn chứa ý cười, gấp không chờ nổi muốn nhìn phản ứng của cô.
"Rất muốn khi dễ bạn học Hạnh, miệng bạn học Hạnh nhìn giống như rất mềm, đôi mắt lung linh long lanh. Nếu ăn hết những thứ này vào trong bụng, sẽ có hương vị như thế nào nhỉ?"
Đầu lưỡi Nguyên Tuấn Sách thè ra, liếm láp môi dưới, thoa một tầng nước bọt lấp lánh trên cánh môi hồng nhạt, phản xạ ra ánh sáng lóa mắt, câu hồn nhiếp phách: "Thật khiến cho tôi chờ mong."
"Loảng xoảng."
Sọt bóng rổ bên cạnh Hạnh Mính bỗng nhiên bị đổ ra, những quả bóng lăn ra khỏi sọt, tự động không ngừng ném vào cánh cửa sắt kho thể dục.
Hạnh Mính vừa khóc vừa cố gắng thu mình lại, không ngừng hít nước mũi đang chảy ra về, trên khuôn mặt nhỏ nhắn là hai hàng lệ đáng thương, chảy dọc theo má xuống, dáng người nhỏ nhắn run run, câu dẫn Nguyên Tuấn Sách đến mất hồn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Thì ra một con yêu cũng có thể đáng yêu như vậy. Bạn học Hạnh, cậu có thể tiếp tục khóc thêm một lát, dáng vẻ này rất đẹp."