⬅ Trước Tiếp ➡
"Mình không phải yêu." Hạnh Mính nức nở phồng má nói, Nguyên Tuấn Sách hưng phấn, không nhịn được mà cắn chặt răng. Dường như anh sắp không khống chế nổi thú tính bạo ngược trong cơ thể, tình yêu nồng đậm biến thái hiện rõ trong ánh mắt anh. Nguyên Tuấn Sách không thèm che đậy thứ tình cảm đó, nói không hề khoa trương, anh thậm chí còn muốn một ngụm nuốt trọn người thiếu nữ này.
"Sao lại không phải là yêu? Bạn học Hạnh làm tôi khó chịu như vậy, cậu khiến tôi sợ hãi. Cậu chính là yêu, không cần phải gạt tôi, tuy rằng tôi không ngửi thấy yêu khí trên người cậu, nhưng tôi có thể cảm nhận được."
Sợ hãi?
Hiện tại rốt cuộc là ai đang sợ ai hả?
Gương mặt tinh xảo như bức điêu khắc hoàn mỹ của Nguyên Tuấn Sách phóng đại trước mặt cô, ngũ quan vốn tinh xảo nhưng lúc nhìn ở khoảng cách gần thì cảm giác hoàn mỹ đó lại bị đánh nát, thay bằng sự sợ hãi vô tận.
"Đừng tới đây, cậu đừng tới đây." Hạnh Mính chôn đầu vào giữa hai cánh tay, tiếng hít thở của Nguyên Tuấn Sách đã ngay gần trên đỉnh đầu, tần suất hô hấp càng lúc càng lớn, dường như anh đang cố ý hút khí ngửi ngửi.
Lông tơ trên làn da trắng nõn run run dựng đứng lên, Hạnh Mính có thể cảm nhận được rõ ràng, anh đang dùng sức ngửi, hình như muốn ngửi ra mùi gì đó
"Thơm quá."
Nguyên Tuấn Sách khi dễ, dồn con gái nhà người ta vào trong góc, không còn chỗ để lùi, dùng chính thân thể cao lớn của mình để khi dễ cô. Anh ỷ vào sức mạnh của mình, cho rằng con thú nhỏ dưới người không thể thoát khỏi lòng bàn tay mình, anh kéo tay Hạnh Mính ra, chóp mũi dán sát lên trán cô, một đường ngửi ngửi xuống dưới.
Yêu và chó tuy là hai loài khác nhau nhưng cũng có vài đặc điểm tương tự. Bọn họ thích dùng ngũ quan nhạy bén của mình để cảm thụ vật phẩm ưa thích, ngửi ngửi sẽ giúp anh càng hiểu rõ về khối thân thể trước mặt này.
Đôi mắt, cái mũi, đôi môi.
Chóp mũi Nguyên Tuấn Sách không ngừng lướt qua những nơi này, Hạnh Mính ngay cả hít mũi một cái cũng không dám, nhiệt độ lạnh băng từ cơ thể anh tỏa ra dường như muốn đông cứng cô.
Hai người cũng không phải lần đầu cách nhau gần như vậy, nhưng nếu là trước kia, Nguyên Tuấn Sách sẽ không bao giờ làm những hành động biến thái như vậy, dùng mũi ngửi mặt cô.
"Bạn học Hạnh." Giọng nói thanh lãnh trong trẻo, từng câu từng chữ rõ ràng kêu tên cô.
"Vì sao nơi này lại trở nên cứng rắn? Rõ ràng là tôi không sợ cậu, nhưng lại có cảm giác bị cậu khống chế trong tay, cảm xúc không chỗ phát tiết."
Nguyên Tuấn Sách chủ động cầm lấy tay cô, đặt lên hông của mình, muốn cô cũng hiểu thêm về thân thể anh, thân thể anh có phản ứng với cô.
"Đây là mị lực của tình yêu sao? Cậu nhất định có biện pháp khiến nó khôi phục như bình thường, đúng không?"
Trong nháy mắt, trong đầu Hạnh Mính hiện lên vô số loại biện pháp giúp mình có thể thoát khỏi nơi này: Tuốt ống, khẩu giao, làm tình.
Trong đại não không ngừng hiện ra những đoạn ngắn trong kí ức, những hình ảnh khi Nguyên Tuấn Sách làm những việc này với cô, thái độ tàn bạo: Véo cổ, thọc vào rút ra, va chạm, bóp mặt.
Gương mặt vặn vẹo dữ tợn của Nguyên Tuấn Sách trong kí ức, dần thay thế cho gương mặt tinh xảo hoàn mỹ trước mặt.
"Bạn học Hạnh, đây là vẻ mặt gì?"

⬅ Trước Tiếp ➡