Đôi mắt nai của Hạnh Mính trừng lớn, con ngươi khô khốc còn có vài tia máu, nước mắt trên mặt đã khô cạn, thân thể từ trong ra ngoài đều đang tản ra một cổ khí vị không giống người thường.
Không phải là hương thơm, mà là một loại chất lỏng được bài tiết ra, mùi hương này khiến Nguyên Tuấn Sách không nhịn được muốn ngửi thử, cứ như ngửi nó là có thể hiểu được cảm xúc của cô.
Nguyên Tuấn Sách cúi đầu, tìm kiếm nơi mùi hương đó phát ra, đầu tóc xù xù của anh cọ lên cổ Hạnh Mính. Anh cúi đầu, vùi mặt vào dưới ngực cô, tìm kiếm nơi phát ra mùi hương gay mũi.
Anh nhìn thấy hai chân thon dài đang không ngừng run run, bắp đùi kết hợp đóng chặt lại, mà thứ ở giữa nơi đó là nơi mùi hương kia phát ra. Yêu là mỗi loài sinh vật có cái mũi mẫn cảm, giờ phút này Nguyên Tuấn Sách chỉ muốn nhào lên đi, xé hết đống quần áo đang che đậy của cô ra.
Đúng lúc đó, anh nghe thấy tiếng khóc thút thít của thiếu nữ truyền đến từ trên đỉnh đầu, hai chân cô dường như còn run rẩy với biên độ mạnh hơn, hình như là đã thoát khỏi sự khống chế của lí trí rồi.
Nguyên Tuấn Sách nghiêng nghiêng đầu, nghĩ đến những kiến thức mà mình đã từng nhìn thấy trong mấy quyển sách văn học, nói: "Bạn học Hạnh."
"Cậu sợ tới mức tiểu ra sao?"
"Cậu đừng tới đây! Cậu mau ngẩng đầu lên!" Cô bắt chéo hai tay che trước ngực, gào khóc kêu to. Giờ phút này, Hạnh Mính bất chấp hình tượng, bò dậy chạy về phía cửa kho hàng, muốn la lớn lên để thu hút sự chú ý của người bên ngoài.
"Cứu tôi! Cứu tôi với, làm ơn thả tôi ra ngoài!" Cô đấm đá lên cánh cửa sắt, suy sụp quỳ xuống đất khóc kêu.
Ác ma phía sau thong thả đứng thẳng người, lộ ra một nụ cười tà ác ý, ánh mắt tràn ngập thứ khát vọng điên cuồng, dục vọng đã bùng lên khắp người, không thể dập tắt nổi.
Nguyên Tuấn Sách từng bước một đi tới chỗ Hạnh Mính, giờ cô chính là cá trong chậu chim trong lồng, gương mặt anh treo ý cười cực đoan, và cảm giác hưng phấn đến cực hạn: "Thật đáng yêu, bạn học Hạnh, để tôi ăn cậu nhé."
"Đừng lại qua đây! Cậu đừng tới đây!" Cô tuyệt vọng, quỳ trên mặt đất khóc kêu thảm thiết, thân thể lùi dần rồi dán sát lên cánh cửa sắt lạnh băng. Hạnh Mình không ngừng quay đầu, hoảng sợ nhìn Nguyên Tuấn Sách đang từng bước một, ép sát mình. Phòng tuyến trong lòng cuối cùng cũng bị đánh vỡ.
"Mình giúp cậu tuốt, mình dùng tay giúp cậu tuốt!"
Hạnh Mính không còn khóc nổi nữa, tiếng khóc bị chặn lại hết trong miệng. Nguyên Tuấn Sách một tay kéo tóc cô, miệng áp xuống, lấp kín môi cô. Anh vói đầu lưỡi vào khoang miệng cô, tìm kiếm gì đó theo bản năng, không ngừng càn quét ở bên trong, còn không ngừng đẩy nước bọt của mình sang khoang miệng cô.
Nước miếng lạnh lẽo tràn đầy khoang miệng, ép Hạnh Mính phải nuốt xuống. Hạnh Mính càng ngày càng nuốt thật nhiều nước bọt của anh, đầu lưỡi thô to đè nặng lên yết hầu yếu ớt của cô, uy hiếp cô không ngừng nuốt tất cả vào trong dạ dày.
Trong trí nhớ của Nguyên Tuấn Sách, đây là lần đầu tiên anh hôn môi, tay trái của anh không biết nên đặt ở nơi nào, vì thế hai tay đều ôm chặt lấy đầu Hạnh Mính, vò loạn mái tóc cô, hận không thể há miệng to thêm một chút, Nguyên Tuấn Sách thật sự muốn nuốt cô vào trong bụng.