Hạnh Mính không muốn tìm tòi nguyên nhân, trong mắt cô chỉ có đoàn hồn phách phía trước. Cô muốn quay đầu nhìn chung quanh, nhưng cả người đã mệt mỏi, không thể phân tâm làm hai việc cùng lúc, chỉ có thể dồn hết toàn lực, chăm chú theo dõi quả cầu màu xám đang bay nhảy trước mặt.
Đột nhiên, hồn phách ngừng lại.
Linh phù lập tức xuyên quá thân thể nó, bay về phía trước, không hề ngừng lại biến mất khỏi tầm nhìn của Hạnh Mính.
Cô đứng trên nhánh cây, buồn bực nhìn mọi chuyện xảy ra trước mắt, nhìn thấy đoàn hồn phách kia quay đầu, lộ ra tròng mắt màu trắng, chớp mắt với cô.
"Ngươi là ai?" Hạnh Mính cảm thấy nó không phải là hồn phách, hồn phách sẽ không có suy nghĩ, linh hồn của con người sau khi chết, sẽ giấc ngàn thu.
Nó bay về phía Hạnh Mính, nhảy qua các tán lá cây, đi đến trước mặt Hạnh Mính. Đoàn hồn phách dừng lại trên một nhánh cây khác trên đỉnh đầu Hạnh Mính.
Hạnh Mính sờ sờ túi, tìm thấy hồ lô nhỏ, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Lúc cô duỗi tay muốn đụng vào nó, hồn phách lại nhằm thẳng mặt cô mà nhảy xuống, Hạnh Mính sợ tới mức vội vàng nhắm mắt lại.
Tại đúng một khắc này, cô rõ ràng nghe thấy một giọng nói rõ ràng, cực kì thuần tịnh mà lại linh hoạt kỳ ảo -- "Hết thảy như tới bổn nguyên nhân gây ra quả, toàn y viên chiếu thanh tịnh giác tướng, vĩnh đoạn vô minh, phương thành Phật nói."
Mở mắt ra, đoàn hồn phách kia đã biến mất không thấy, Hạnh Mính bỗng trượt chân rơi xuống khỏi tàng cây, cảm giác không trọng lượng khiến hai chân cô run rẩy, kinh hãi mở bừng mắt.
Trước mắt là một căn phòng, là phòng ngủ của cô. Hạnh Mính sửng sốt một hồi lâu mới lấy lại tinh thần, vừa rồi chỉ là một giấc mộng.
Cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất, cô định ngồi dậy, lại phát hiện trong tay mình đang cầm một thứ gì đó.
Vươn tay ra khỏi chăn, nhìn kĩ lại, thứ này không phải là cái hồ lô nhỏ kia sao?
Khi Nguyên Tuấn Sách bắt cóc đến nhà anh, Hạnh Mính vẫn luôn lo lắng anh sẽ phát hiện ra cái hồ lô nhỏ này, nhưng dường như anh hoàn toàn không cảm giác được gì. Chẳng qua cái hồ lô này vẫn luôn nằm trong túi đồng phục của cô, sao giờ lại vô duyên vô cớ nằm trong tay cô?
Nhìn thời gian, giờ đã là rạng sáng, 5 giờ. Ngày hôm qua 9 giờ cô mới về đến nhà, còn là Nguyên Tuấn Sách đưa cô về, thậm chí anh còn giúp cô giặt sạch sẽ cái quần đồng phục.
Nghĩ đến chuyện này, đầu óc Hạnh Mính lại muốn to ra gấp đôi, cô nhìn chằm chằm cái quần được vắt trên ghế, sửng sốt hồi lâu.
Hạnh Mính xốc chăn lên, vùi mình vào ổ chăn, ép bản thân chìm vào ngủ, không được suy nghĩ nữa.
Lúc ăn cơm sáng, Y Chi Anh thấy vẻ mặt mỏi mệt của cô: "Không ngủ ngon sao?"
Nói rồi, dùng điều khiển từ xa bật TV lên: "Đã học lớp 12 rồi, con không cần áp lực tâm lý quá, bình thường nhớ chú ý kết hợp giữ học tập với việc nghỉ ngơi."
"Vâng ạ."
Hạnh Mính nằm sấp lên bàn, còng lưng, bê bát cháo lên, húp từng ngụm từng ngụm.
Mí mắt uể oải ỉu xìu suýt gục xuống thành một đường thẳng tắp, nhưng lúc nhìn thấy tin tức trên TV lại chậm rãi trợn to.
Nữ phóng viên đứng trước màn ảnh, vươn tay chỉ ra phía sau: "Nơi hiện tại chúng ta đang đi vào, là đỉnh núi bị chẻ đôi, núi Tu Duyên."