⬅ Trước Tiếp ➡
"Một tháng trước, có một tia sét rất lớn đã bổ xuống nơi này, khiến đạo quán trên đỉnh núi bị san thành bình địa, số lượng thương vong rất nhiều. Nghe nói đây là lần đầu tiên trong nhiều năm qua ngọn núi này chịu thiên tai như vậy. Hiện tại các chuyên gia thời tiết vẫn chưa phân tích ra nguyên nhân dẫn đến tia sét đó."
"Các thôn dân ở phụ cận phản ánh lại, trong khoảng thời gian này, không hiểu sao gia cầm tử vong rất nhiều. Trong vòng một tuần, số lượng gia cầm chết đã đạt tới 80 con, bước đầu phán đoán là phản ứng dây chuyền của tai họa tự nhiên lúc trước. Trước mắt đã có chuyên gia trong các lĩnh vực có liên quan chạy tới nơi này, hiện tại là mùa mưa thời tiết hay thay đổi, mong mọi người phòng bệnh thật tốt."
Y Chi Anh kinh ngạc che miệng: "Tiểu Hạnh, con có biết chuyện này không?"
"Không biết ạ, sư phụ không có nói với con, hơn nữa gần đây con cũng không đến đạo quán."
Cách thức duy nhất để Hạnh Mín liên lạc với sư phụ là đi lên núi Tu Duyên tìm ông, ngoài ra thì không còn biện pháp nào khác.
"Gần đây con phải chú ý an toàn, không cần quá cậy mạnh."
Hạnh Mính cười nói: "Mẹ đừng lo lắng quá mà, con sẽ không đi lên núi Tu Duyên nữa. Nếu sư phụ có việc gì thì ngài ấy sẽ tự đi tìm con."
Y Chi Anh nhẹ nhàng thở ra, tuy bà rất muốn nghiêm túc ngăn cản cô, không muốn cô tiếp tục đến những nơi nguy hiểm như vậy, nhưng bà cho rằng cô đã lớn như vậy, chuyện của mình thì nên tự mình đưa ra quyết định.
Trên đường đến trường học, Hạnh Mính thất thần lướt di động, tin tức có liên quan đến núi Tu Duyên càng ngày càng nhiều, chuyện đám gia súc tử vong một cách ly kỳ. Hơn nữa số lượng tử vong cũng không ngừng nhiều lên, hơn nữa phần lớn đều chết lúc nửa đêm, đột nhiên chết rất đột ngột, không có bất kì triệu chứng bệnh tật gì.
Chuyện này khiến tâm trạng của các thôn dân xung quanh khá hoang mang hoảng sợ, thậm chí còn có người đồn đại, nơi này đang bị yêu ma quấy phá.
Yêu.
Người đầu tiên Hạnh Mính nghĩ đến là Nguyên Tuấn Sách, nhưng nhìn anh thế nào cũng không giống người sẽ phát rồ đi tàn sát gia súc.
Lộ Điệp đứng trên nóc nhà nhìn thấy Hạnh Mính đã bước qua cổng trường, cô ấy vừa định xoay người xuống lầu, đã bị Hồ Anh Tài túm lấy cổ áo.
"Trở về, mấy kiến thức dạy em lần trước, em còn chưa ôn tập cẩn thận đâu."
"Lần sau lần sau đi mà! Tôi đã có thể thuần thục chuyển hóa giữa hai dạng người với mèo rồi, anh cũng không cần nghiêm khắc như vậy!"
"Em đã bái tôi làm thầy, thì phải nghe sư phụ của mình, chứ cứ với cái tính cách lười nhác như thế này, em cũng chỉ có thể học được một chiêu đó thôi."
Lộ Điệp bị anh ta túm lấy cổ áo, liên tục lùi lại, Hồ Anh Tài ôm cánh tay, dáng vẻ rất giống giáo viên chủ nhiệm nghiêm khắc dạy học, nâng cằm lên, nghiêm khắc nói: "Niệm chú, nhanh lên, hôm nay phải biến hoa qua lại năm lần mới được."
Lộ Điệp túm lấy lan can trên nóc nhà, cực kỳ không tình nguyện mà thở dài một hơi: "Không muốn không muốn! Mỗi lần niệm chú ngữ đều quá mệt mỏi, anh tha cho tôi đi. Bình thường là cuối tuần thì thôi đi, mắc gì anh còn tới cái trường này làm giáo viên thực tập hả!"

⬅ Trước Tiếp ➡