Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Trong xoáy nước dần dần hiện lên một đoàn vật thể màu xám, nó vặn vẹo, càng lúc càng lớn, càng ngày càng sáng, cuối cùng biến thành một viên cầu màu đen, treo giữa không trung.
"Phanh" một tiếng.
Viên cầu đen cực lớn đó cứ như một viên đạn pháo, nổ tung một phát, chung quanh tỏa ra một làn sương khói, dùng tốc độ cực nhanh lao thẳng về phía Nguyên Tuấn Sách.
Ngay một giây trước khi chúng đập trúng anh, người trên nóc nhà cứ như tan biến vào hư không. Quả cầu màu xám nổ tung trên nóc nhà nhưng lại không hề phá hủy bất kỳ thứ gì. Làn sương khói dần tản ra xung quanh, nhưng chốc lát đã tụ tập lại thành quả cầu màu đen lần thứ hai, sương đen quỷ dị không ngừng tràn ra.
Nó chuyển động thân thể, dường như đang tìm kiếm người nào đó.
Người nó muốn tìm, chỉ có một -- Nguyên Tuấn Sách.
Bá --
Một bóng người đột nhiên xuất hiện sau lưng nó, bộ đồng phục màu đỏ trắng đan xen như một điểm sáng duy nhất giữa khoảng không mông lung đen ngòm này. Nguyên Tuấn Sách một tay chắp sau người, một cái tay khác đặt trước trái tim, trong tay là một đoàn yêu hỏa, lạnh lùng nhìn chăm chú đoàn sương đen quỷ dị kia, nhanh chón ném yêu hỏa về phía nó.
Yêu hỏa màu u lam lấy tốc độ bàn thờ bay trong không trung, chui vào đoàn sương khói màu đen, nhưng căn bản không thể đụng vào bản thể được bao bọc bên trong, trực tiếp bị sương khói cắn nuốt, biến mất.
Sương đen lại một lần nữa tấn công Nguyên Tuấn Sách.
Lúc này, trên mặt anh cuối cùng cũng xuất hiện một tia dao động, đầu lưỡi quẹt qua hàm răng, liếm một vòng trong miệng từ trái sang phải.
Làn khói đen đặc đánh úp lại, trong sương khói quỷ dị dường như tồn tại thứ gì đó, dùng tư thái của nhân loại, chạy như bay vươn tay, dường như muốn bắt anh.
Đến khi hai bên chỉ còn cách nhau nửa thước, Nguyên Tuấn Sách nhìn thấy một hốc mặt trống rỗng dữ tợn, toàn bộ hốc mắt cứ như bị xé nát, hình ảnh cực kì khủng bố. Chỉ nửa khuôn mặt thoáng hiện ra thôi cũng đủ để anh hiểu ra đây là vật gì.
Nguyên Tuấn Sách lại dùng năng lực dịch chuyển tức thời, biến mất tại chỗ, lần xuất hiện tiếp theo là ở đỉnh tam giác, dung nhan thanh tuyển, khóe miệng khẽ nhếch lên, lộ ra nu cười trào phúng châm biếm.
"Lão bất tử chết tiệt, biến thành như vậy, là vì giết ta sao?"
Hạnh Mính nhìn thấy bóng dáng Nguyên Tuấn Sách giữa không trung, ngay sau đó anh lại biến mất, viên cầu đen quái dị kia bay về phía phòng nghỉ. Cô suy đoán, bọn họ hẳn là đang ở trên nóc nhà.
Hạnh Mính chạy về khu dạy học, chạy được nửa đường lại phát hiện trong túi của mình không có linh phù. Mà thôi, cho dù cô lên đấy rồi cũng vô dụng, không có linh phù trong người, cô chẳng là cái thá gì hết, mà cho dù có, với cái trình độ thi chú gà mờ của cô, cũng không giúp được gì cho anh.
Hạnh Mính dừng bước, tay vịn lan can, ngẩng đầu cầu thang trên đỉnh đầu tự hỏi.
Huống hồ, đoàn sương mù kia thoạt nhìn cũng là yêu, yêu đánh nhau với yêu, dù sao nhất định sẽ có một bên thắng một bên bại. Cuộc chiến đã phân ra thắng bại thì sẽ dừng lại thôi.