Một hộ sĩ đứng một bên che miệng: "Hay là thôi đi, nó chỉ là một đứa trẻ con, cái gì cũng đều không hiểu. Nếu đăng báo, kết cục của nó phỏng chừng sẽ rất thảm, trở thành vật thí nghiệm không ngừng bị rút máu."
Sau khi đám người đó thương thảo sau, Hạnh Mính được đặt vào lồng giữ nhiệt của trẻ con, cuối cùng cô được đưa về phòng bệnh, rơi vào vòng ôm của một người phụ nữ đang khóc thút thít, người này hẳn là mẹ của khối thân thể trẻ con này.
Thời gian lại một lần nữa gia tốc, Hạnh Mính lại nhin thấy con mèo trắng kia. Sau khi cô xuất viện, nó vẫn luôn làm bạn bên cạnh Hạnh Mính, không rời không bỏ.
Nó nói: "Sao ngươi lại được trọng sinh thành nhân loại? Thật tốt nhỉ, trở thành mèo giống như ta, còn phải tu luyện cả trăm năm mới có thể biến thành người. Ngươi thì khen ngược, vừa sinh ra đã là nhân loại."
"Người vô tính? Ngươi trọng sinh thành thứ gì thế? Ngươi rốt cuộc là nam hay nữ? Mà nói đi cũng phải nói lại, đời trước lúc ngươi còn là mèo, ta cũng không biết ngươi là đực hay cái đấy."
"Nhưng mà, ta nghe những người chăm sóc ngươi nói, thọ mệnh của người vô tính rất ngắn. Số mạng ngươi thật không tốt, đời trước bị một mũi tên giết chết, đời này lại thành quỷ đoản mệnh."
Hạnh Mính mới sinh ra, còn chưa thể nói chuyện, nhưng hiển nhiên, khối thân thể trẻ con này có thể nghe hiểu mèo trắng đang nói cái gì, nháy mắt đáp lại.
Mèo trắng luôn nhân lúc nhân loại không chú ý, trèo từ ngoài cửa sổ vào, nói chuyện với cô, cùng cô chơi đùa.
Cô trọng sinh vật một nhà khá giàu có, chủ nhân của căn nhà này rất có tiền, nơi ở là một căn biệt thự, mèo trắng nói cô có tiền để hưởng thụ, nhưng lại không có mạng để hưởng phúc.
Những lời này cũng rất có đạo lý.
Ngoài cửa sổ, một con bướm bay qua, đôi cánh trong suốt thật xinh đẹp, dưới ánh mặt trời, đôi cánh phản xạ ra những màu sắc lóng lánh. Hạnh Mính kinh ngạc cảm thán, cũng vươn tay, chỉ vào kia con bướm ê ê a a.
Mèo trắng nằm bên nôi trẻ em, cái đuôi vung vẩy, không cẩn thận vung cái đuôi qua gương mặt Hạnh Mính.
"Loại bướm này ta đã thấy nhiều, mỗi một con đều rất xinh đẹp. Ta sắp tu luyện thành công rồi, sắp có thể biến thành nhân loại. Ta quyết định chờ đến khi ta biến thành người, sẽ lấy một cái tên, bên trong nhất định phải có chữ điệp!"
Điệp..
"Đúng rồi, nhân loại có phải còn cần có họ hay không? Ta nghe đám người chăm sóc ngươi gọi ngươi là Lộ Lộ."
Lộ..
"A! Cái tên này thật dễ nghe, haizz, ta đây sau này sẽ gọi là Lộ Điệp!"
Thời gian trôi qua cực nhanh, một đời này, khối thân thể trẻ con mà Hạnh Mính bám vào chỉ sống đến năm tuổi. Nó chết trong biệt thự, ngã bên cạnh món đồ chơi mà nó thích nhất, bên cạnh cũng có chỉ một con mèo trắng làm bạn.
Lần này, Hạnh Mính nghe rõ đoạn đối thoại giữa nó với mèo trắng.
"Kiếp sau, ta không chuyển thế nữa, thân thể này tử vong, ta sẽ biến thành hồn phách, không cần tìm ta. Ta muốn lưu lạc khắp thế gian này để nhìn xem nhân gian thịnh thế phồn hoa."