Trước mắt không ngừng hiện lên những hình ảnh hoặc đoạn ngắn, là những cảnh tượng mà sau khi biến thành hồn phách khối thân thể này nhìn thấy: Nhân gian ầm ĩ, hài hòa. Có người đánh chửi, có người tranh chấp. Có người đút thức ăn cho mèo hoang ven đường, có người đêm khuya dong thuyền đến khu vực cấm đánh bắt hải sản, thu hoạch được một đống.
Sai đó nó du đãng ở trong núi, gặp được con mèo trắng lúc trước lại vô tình mà rời khỏi, làm như hai người xa lạ, như không quen biết mèo trắng vậy.
Lại sau đó, nó gặp được Nguyên Tuấn Sách, bị anh bắt giữ, hồn phách bị phong ấn, nhốt vào gác mái trong nhà của anh. Nơi đó có rất nhiều hồn phách cũng giống như nó.
Hình ảnh cuối cùng mà khối thân thể này chứng kiến, Hạnh Mính thấy chính mình, cô dùng phù cố định nó lại, chạy chỗ nó, giơ hồ lô trong tay, ý cười dịu dàng nói:
"Không cần sợ hãi, ta đưa ngươi đi siêu độ. Đến kiếp sau, nhất định phải cố gắng hưởng thụ thế giới này nhé."
Hồi ức tựa như xoáy nước, chung quanh đủ loại hình ảnh vặn vẹo thành mặt cong, vây quanh cô. Hạnh Mính ngã xuống giữa xoáy nước, thân thể mất khống chế cứ rơi xuống mãi, nhìn sang hai bên, là những hình ảnh vừa rồi không ngừng hiện lên.
Phía dưới chính là vực sâu không đáy, cô rơi mãi mà không đến điểm cuối, cảm giác không trọng lượng càng ngày càng nghiêm trọng, hàn khí từ dưới thân bức lên, muốn hoàn toàn đông cứng cô ở chỗ này.
Nơi này thật lãnh, thật lãnh.
"Hạnh Mính!
Có người đang kêu tên cô, giọng nói rất giống con mèo trắng kia, giống nhau như đúc.
Đúng rồi, tên của con mèo trắng kia.
Hu hu hu Hạnh Mính!"
Lộ Điệp né tránh nhánh cây xoè ra, chạy đến sau núi, cô ấy ngẩng đầu nhìn bầu trời, người con gái trong xoáy nước sắp bị cắn nuốt biến mất. Lộ Điệp đẩy cánh tay đang ngăn cản mình của Hồ Anh Tài ra, biến thành mèo trắng, nhanh nhẹn nhảy lên ngọn cây.
Hai yêu ma cường đại đang phóng thích yêu lực, hắc cầu ẩn chứa năng lượng thật lớn, loại tiểu yêu như cô ấy, chỉ có thể bị nó vô tình cắn nuốt.
Hạnh Mính khó khăn đôi mắt mỏi mệt, cách làn sương khói, nhìn xuống phía dưới, có một con mèo không ngừng nhảy qua lại giữa các cành cây, đó là mèo trắng.
".. Lộ Điệp."
"Bạn học Hạnh!"
Gương mặt Nguyên Tuấn Sách đã hoàn toàn hóa thành bộ xương khô, sương mù dày đặc tà khí không ngừng khuếch tán ra xung quanh. Một gương mặt dữ tợn đáng sợ, yêu ma vươn bàn tay to với những móng vuốt đen xì về phía cô, giọng nói tà ác, mang theo cảm giác tuyệt vọng, đau lòng, dường như muốn một ngụm nuốt chửng cô.
"Bắt lấy tay tôi!
Hạnh Mính vươn ngón tay, trên làn da trắng nõn đã bị một tầng sương trắng bao phủ, những sợi lông tơ nhỏ cũng lạnh đến đông cứng.
Trong cổ họng, có thứ gì đó đang cuộn trào, Hạnh Mính cảm giác được đoàn hồn phách kia, hình như nó đã chạy vào thân thể cô, những ảo giác cô vừa nhìn thấy, đều là những chuyện nó đã trải qua trong quá khứ.
Cho nên, yêu hồn trong rừng rậm, là Nguyên Tuấn Sách. Mèo trắng, là Lộ Điệp.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở