⬅ Trước Tiếp ➡
Hồ ly đứng nhánh cây, Tùng Nhai cũng không ngờ nó còn biết nói tiếng người.
Tùng Nhai sửng sốt một lát, ngay sau đó lộ ra nụ cười nhạo: Thì ra là hồ yêu, sao đám hồ yêu các ngươi còn chưa chết sạch thế? Nhớ năm đó, đồng tộc của các ngươi ở trên núi bị chúng ta tàn sát đến không chừa một con. Không ngờ vẫn để sót một con nghiệt súc như ngươi."
"Là ngươi!"
Hồ ly tức giận, nụ cười của Tùng Nhai còn mang theo sự trào phúng. Lần trước còn hồ ly này cào dứt một miếng thịt trên cánh tay anh ta, mối thù này anh ta vẫn luôn nhớ kỹ.
"Đám bạn bè hồ ly vô năng kia của ngươi đâu? Giờ các ngươi có còn sống sung sướng tiêu dao tự tại như lúc trước nữa không?"
Hồ ly đột nhiên xông lên trước, duỗi móng vuốt dài bén nhọn, hạ quyết tâm muốn xin thêm mấy miếng thịt trên người Tùng Nhai, phải cào tên khốn này huyết nhục mơ hồ thì mới thôi!
Một tấm linh phù bỗng nhảy ra sau lưng Hồ Anh Tài, Tùng Nhai cười lạnh, đến khi hồ ly phát hiện muốn tránh, thì đã không còn kịp nữa rồi.
Đúng lúc này, một luồng sáng chói mắt nổ ra giữa không trung, xuyên qua tầng tầng lớp lớp mây đen mù mịt, sắc bén như kiếm, không ngừng đâm thẳng xuống, vài đạo tia chớp đan chéo bên nhau, cảnh tượng giống như không trung bị rạch ra một đường vậy.
Trong lúc nhất thời, bất kể là linh lực hay yêu lực đều mất tác dụng, linh phù giống như tờ giấy, mềm như bông rơi xuống mặt đất. Cả người hồ ly xụi lơ ngã trên nhánh cây, ngay cả Tùng Nhai cũng ngã khỏi cây, quỳ gối trên mặt đất.
Hai chân như bị thứ gì lôi kéo, nặng như chì, Nguyên Tuấn Sách vịn vào thân cây bên cạnh, nhưng cũng không thế nào chống lại sự áp chế của lực lượng kì bí kia. Đầu gối Nguyên Tuấn Sách hung hăng nện xuống mặt đất, anh quỳ, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.
Giữa không trung, thân thể Tĩnh Đình đột nhiên bắn ra vài đạo ánh sáng, giống như trứng gà bắt đầu nứt vỏ, càng ngày càng nhiều tia sáng chói mắt chui ra khỏi thân thể ông ta.
Lúc này Tĩnh Đình mới biết hoảng sợ, ôm lấy trái tim, nhưng cơ thể vẫn mất sức từng chút một, thậm chí ông ta còn có thể nghe rõ tiếng da thịt rạn nứt thanh thúy.
Tĩnh Đình nhìn lại cơ thể mình, căn bản không động đậy nổi, nỗi sợ hãi với sự việc tiếp theo cuồn cuộn dưới đáy lòng, không ngờ thất tình lại trở lại ngay vào lúc này.
Tĩnh Đình bỗng nhiên tự bóp chặt cổ mình, ông ta ngẩng đầu nhìn lên không trung, chỉ thấy một đạo ánh sáng vàng xán lạn chói mắt phát ra từ đỉnh đầu của ông ta, sau đó toàn bộ cơ thể của ông ta cũng bị bao bọc bởi thứ ánh sáng này.
Ngay lúc Tĩnh Đình cho rằng mình sắp thành tiên, một giây sau, thân thể vỡ vụn, hồn phi phách tán!
Từng sợi kim quang, vây quanh một vật thần bí.
Sương khói biến mất, oán khí của các hồn phách trên bầu trời được thanh tẩy, chúng cuộn lại, bọc lấy một người. Người đó dùng tư thế như trẻ sơ sinh trong bụng mẹ, cả người cuộn tròn, không manh áo che thân, nằm trong cơ thể của đám hồn phách, hai chân cong lên trước ngực, đầu chôn trong cánh tay, ngủ cực kỳ ngọt ngào.

⬅ Trước Tiếp ➡