Kim quang vờn quanh khắp cơ thể cô, quang mang xâm nhập vào thân thể, quanh người cô như có một tầng hơi nước bốc lên, hình thành nhiều tầng sương mù dày đặc, bảo vệ cả cơ thể, giống như thiên thần buông xuống.
Ánh mặt trời ló rạng, chiều sáng khắp muôn nơi, lôi điện ở phương xa cũng dần dần tiêu tán. Ông mặt trời tỏa sáng rực rỡ, xua tan mây mù, ánh sáng rạng ngời tưới xuống nhân gian, mang đến không khí trong sành, sức sống cho vạn vật.
Nguyên Tuấn Sách quỳ trên đất, hai tay ôm lấy ngực, đau đớn muốn chết. Bảy tên đạo trưởng đã chết, anh dùng chút tu vi còn sót lại để chống đỡ cơ thể mình, sức lực từng chút rời xa, thân thể suy yếu, giống như chỉ còn lại một chiếc vỏ rỗng.
Tiên âm vang vọng trong không trung, một tiếng rồng ngâm kinh thiên động địa, trầm thấp cổ xưa, thần linh như đến từ một thế giới khác, buông xuống nhân gian này, mang theo quyền lực vô biên, có thể quyết định sinh tử của nhân loại.
"Yêu vật, lạm sát nhân loại, đánh cắp quyền tự do của các sinh linh, có biết tội chưa?"
Yêu lực đột nhiên tiêu tán khiến sức lực cả người Nguyên Tuấn Sách trong nháy mắt bị rút cạn, anh bò ngã ra đất. Những kí ức vốn đã mất bỗng nhiên quay trở lại, từng hình ảnh của Hạnh Mính dũng mãnh vào trong óc, xâm nhập, đòi lại vị trí vốn thuộc về chúng.
Ngón tay thon dài của Nguyên Tuấn Sách run nhè nhẹ, đầu ngón tay cào lên mặt đất, vẽ ra hai lỗ nhỏ thật sâu.
Nguyên Tuấn Sách nhắm mắt, nghẹn ngào nói, dùng hết toàn lực: "Yêu vật, biết tội."
Giữa không trung, Hạnh Mính vẫn ngủ say, an tĩnh cuộn tròn hồn phách trong suốt, thân thể được ánh sáng vàng bao phủ, thanh âm phát ra từ trong lồng ngực cô.
"Niệm tình ngươi không phải là người sống, cũng không phải tự nguyện được sinh ra. Hiện ta tước hết yêu lực của ngươi, giữ lại yêu tâm, cho ngươi thọ mệnh có kỳ hạn của con người, để ngươi lưu lại nhân gian này hai năm, sau đó, tiêu tán khỏi nhân thế."
Mỗi một câu nó nói đều mang theo một cổ hơi thở thuần tịnh, trang nghiêm lại không thể trái lệnh, khiến tất cả các sinh vật chung quanh đều không tự chủ được mà lui về phía sau, quỳ xuống.
Cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể đang bị rút ra từng chút một, đầu bạc dần chuyển thành đen, chỉ còn duy nhất yêu tâm đại diện cho thân phận yêu vật. Nguyên Tuấn Sách cẩn thận ôm ngực, giống như đối đãi với trân bảo vô song, thống khổ, thành kính nhắm mắt.
"Yêu Sách, cảm tạ thượng tiên!"
Hạnh Mính mở mắt ra, đập vào trong mắt là trần nhà đặc trưng trong phòng của Nguyên Tuấn Sách.
Lộ Điệp xông tới, ôm chầm lấy cô, cô ấy quỳ gối trên giường, tiếng khóc nghẹn ngào giấu trong tiếng hít thở nhanh ngắn. Hạnh Mính sửng sốt một hồi lâu, mới nhớ ra, vỗ vỗ lưng, an ủi cô ấy.
Cô há mồm, vừa định hỏi chuyện về con mèo trắng, Lộ Điệp đã oa một tiếng, khóc lớn, thở hổn hển: "Làm mình sợ muốn chết, mình còn cho rằng cậu bị cái thứ quỷ quái kia ăn luôn rồi!"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở