⬅ Trước Tiếp ➡
"Đừng đừng! Cậu đừng nói với mình!"
Hạnh Mính đã không phân rõ, gương mặt cô hồng rực như vậy, rốt cuộc là bởi vì cô cảm thấy thẹn, hay là bởi vì nụ cười của anh đẹp đến mức khiến cô xuân tâm nhộn nhạo?
Nhưng cô có thể khẳng định, đây là phiên bản Nguyên Tuấn Sách ôn hòa dịu dàng nhất mà cô từng tiếp xúc.
"Chúng ta còn xem bộ phim tiếp theo nữa không?" Nguyên Tuấn Sách hỏi, trong tay vẫn cầm tấm thẻ đen quyền lực, đứng lên, định mang cô đi.
"Chờ đã." Hạnh Mính túm chặt cổ tay áo của Nguyên Tuấn Sách: "Hôm nay không thể xem tiếp nữa, còn xem tiếp, mình nhất định sẽ nôn ra rạp chiếu phim mất."
Nguyên Tuấn Sách nhìn ra cô còn điều khác nói muốn, anh đứng trước mặt Hạnh Mính, cánh tay bị cô túm lấy vẫn ngừng giữa không trung, cúi đầu nhìn cô, yên tĩnh chờ cô mở miệng.
"Mình muốn đi lên núi Tu Duyên một chuyến, thăm các sư huynh khác."
"Cho nên hôm nay Hạnh Mính chịu đồng ý đi ra ngoài xem phim điện ảnh với tôi, là vì trong lòng còn muốn làm chuyện khác sao?"
Hạnh Mính không nhìn ra sắc mặt hiện giờ của anh là tốt hay xấu. Nguyên Tuấn Sách không còn là yêu, hai người ở chung một chỗ cũng không đáng sợ như lúc trước, ngược lại bây giờ cô cũng can đảm hơn.
"Cũng có thể nói như vậy."
"Bóng! Cẩn thận!"
Một đứa bé chạy nhanh về phía bọn họ, vừa chạy vừa hô to, quả bóng vẽ ra một đường cong parabol tuyệt đẹp trên không trung, nhằm thẳng về phía bọn họ.
Nguyên Tuấn Sách theo bản năng giơ hai tay, giây tiếp theo, sắc mặt anh biến đổi, anh dùng sức ôm lấy Hạnh Mính, che trước người cô.
Hạnh Mính đang chống tay bên cạnh đài phun nước, bị anh tác động nên trượt một cái, cả người ngã ra phía sau. Cơ thể nặng nề của Nguyên Tuấn Sách đè nên cơ thể nhỏ bé của cô, hai người cùng bị rơi vào đài phun nước.
"Thình thịch --" Mọi người chung quanh nghe tiếng động đều quay qua nhìn bọn họ.
"Bóng! Bóng của em!" Quả bóng đập vào bệ đỡ bên cạnh bọn họ, rồi nảy lên rơi trên mặt đất. Đứa bé trai mặc quần yếm lại vất vả đuổi theo quả bóng đang lăn.
Bể nước dưới đài phun nước cũng không sâu lắm, nước còn chưa đến mắt cá chân của bọn họ. Hạnh Mính chống tay xuống nền gạch men sứ, sau ót còn có một bàn tay bảo vệ của Nguyên Tuấn Sách. Làn gió thu chẳng chút lưu tình thổi qua hai người, cái lạnh khiến cô run lên, nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh.
"Xin lỗi, tôi quên mình đã không còn yêu lực."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Không, không.. Không sao." Cô khẳng định, lần này cô nói lắp, là vì lạnh đến run cầm cập.
Nguyên Tuấn Sách quỳ gối trong hồ nước, lật người, rời khỏi người cô, ánh mắt lạnh lẽo, nghiêng đầu nhìn thoáng qua mặt đất phía sau. Bên dưới nền gạch của công viên là một tầng đất cát.
"Hạnh Mính, cậu có thể tự về nhà không? Mình chợt nhớ ra, mình còn có việc cần làm."
Hạnh Mính vẫn còn ngồi trong hồ nước, nhất thời không kịp phản ứng lại, nước bắn lên mặt rồi lại chảy xuống cằm: ".. Có thể."
Lộ Điệp cầm một đống đồ ăn vặt, miệng thì vui vẻ hát ca, chạy từ lầu một lên lầu hai, vất vả đồn đống đồ ăn vặt qua hết một tay, để dành một tay gõ cửa phòng.

⬅ Trước Tiếp ➡