⬅ Trước Tiếp ➡
"Hạnh Mính ~ Hạnh Mính ~"
Một lát sau, cửa phòng mở ra, Lộ Điệp mặc váy, tóc vẫn là kiểu bện bánh quai chèo hai bên, cười hắc hắc, giơ túi đồ ăn vặt lên, lắc lắc trước mặt cô: "Nhìn xem mình mang theo đồ ăn ngon gì nè! Chờ mãi mới được nghỉ, chúng ta phải bồi dưỡng tình cảm chứ! Mình đã chuẩn bị xong đồ đạc để ở nhà cậu suốt một tuần, có hoan nghênh mình không?"
Đáp lại thái độ hào hứng của Lộ Điệp, là bóng lưng lạnh lùng của Hạnh Mính. Cô mặc bộ áo ngủ con thỏ, vừa mở cửa xong liền xoay người đi vào phòng.
Khí thế của Lộ Điệp trong nháy mắt sụp xuống: "Hạnh Mính..?"
Cô ấy cầm túi đồ ăn vặt vào nhà, dạo khắp nhà một vòng, quả nhiên cha mẹ của Hạnh Mính không có nhà.
Lộ Điệp đóng cửa lại, chạy vào phòng Hạnh Mính: "Hạnh Mính, có phải cậu không khỏe ở đâu không?"
Mới bước đến phòng cửa, hai túi đồ ăn vặt lớn trong tay cô ấy đã rơi tự do trên mặt đất.
Trong phòng. Hạnh Mính thoải mái ngồi bắt chéo chân, dựa vào mép giường, cô vừa tắm xong, đuôi tóc hãn còn ẩm ướt, vài giọt nước rơi xuống, khóe miệng mỉm cười, sóng mắt lưu chuyển, cho người ta ảo giác như rơi vào mộng ảo, trong vẻ lười biếng lại lộ ra một cổ mị hoặc.
Gương mặt Hạnh Mính lúc này có một loại cảm giác thần bí mị hoặc, khiến người khác không nhịn được mà muốn nhìn trộm.
"Ngươi không phải Hạnh Mính."
Trên người cô có luồng hơi thở quen thuộc, nhưng mở miệng vẫn là giọng điệu của Hạnh Mính, nó nói: "Mèo trắng."
Lộ Điệp đột nhiên hít sâu một hơi: "Mèo đen."
"Ngươi rốt cuộc là thứ gì? Ngươi là mèo, hay là người vô tính? Hoặc là thần? Ngươi bám vào người Hạnh Mính có mục đích gì!"
"Đừng kích động như vậy, hình như ngươi có vẻ không muốn ôn chuyện cũ với ta nhỉ?"
Lộ Điệp hoảng sợ lắc đầu: "Ta rất muốn cùng ôn chuyện với ngươi nhưng không phải trong tình huống như bây giờ! Ngươi mau ra khỏi cơ thể của cậu ấy! Ngươi không thể chiếm đoạt thân thể của Hạnh Mính, ta không cho phép ngươi làm như vậy."
Hạnh Mính cúi đầu nhìn thân thể của mình, trên mặt lại nở một nụ cười khinh miệt, đôi mắt nai đen bóng, ánh mắt của nó hoàn toàn khác ánh mắt của Hạnh Mính.
"Ta cũng không có mục đích gì. Chỉ là ta đã làm hồn phách lưu lạc rất lâu rồi, giờ chỉ muốn bám vào thân thể mấy hôm, trải nghiệm thử sinh hoạt của nhân loại bình thường thôi. Không lâu nữa, ta sẽ biến mất."
"Ta không rõ." Vẻ mặt Lộ Điệp giống như sắp khóc.
"Rốt cuộc ngươi là thứ gì? Ngày ấy ở sau núi, người ở trên trời là ngươi đi! Ngươi giết một yêu ma, cũng có năng lực cướp hết yêu lực của Nguyên Tuấn Sách, ngươi là thần sao? Lúc ta gặp ngươi, là thần tiên hạ phàm thể nghiệm nhân gian sao?"
Trong mắt Hạnh Mính có ý cười khinh miệt, càng ngày càng nồng đậm, ngón tay đặt lên ngực, nhấn nhẹ một cái, tư thái thướt tha.
"Thần?"
"Hình như dùng cái danh xưng này để gọi ta cũng không có gì vấn đề, chẳng qua, về mặt bản chất, ta và yêu ma là cùng một loại sinh vật, đều không phải là người sống, là thứ đáng lý ra không nên xuất hiện ở thế giới này. Chỉ khác ở một chỗ, ta được sáng tạo ra từ tín ngưỡng của nhân loại, hoàn toàn tương phản với yêu ma được tạo ra từ tà niệm. Ta cũng là "Thiện niệm" theo cách gọi của các ngươi."

⬅ Trước Tiếp ➡