Chờ nó xoay người lại, mới phát hiện bùn đất chung quanh dường như có linh tính, điên cuồng trồi lên, vươn về phía trước, gắt gao quấn quanh thân thể của hồn phách. Thân hình trắng xám của nó bị túm lại, lôi kéo xuống dưới, kéo sang hai bên đến biến hình, hồn phách phiêu đãng đang dần dần bị xé rách.
Tiên âm linh hoạt kỳ ảo lúc trước cuối cùng lại hóa thành tiếng thét chói tai, thần không phải không có cảm giác đau, linh hồn bị xé rách càng không thể phục hồi như cũ: "Dừng lại! Ngươi sẽ bị phản phệ, mất đi thần, thế giới này cũng không thể tốt đẹp được!"
Nguyên Tuấn Sách để tay dưới đầu Hạnh Mính, nhẹ nhàng đặt cô xuống, chống đầu gối đứng lên, điều khiển bùn đất, càng dùng sức xé rách nó.
Chỉ yêu lực mới có thể đối kháng với thần, anh nhìn chăm chú vào đoàn hồn phách, cái nhìn chằm chằm và ánh mắt thâm trầm khiến nó run sợ. Ánh mắt của tên này cực kì nguy hiểm, điên cuồng cực đoan, tròng mắt đỏ đậm toả ra khói đen cuồn cuộn.
"Ta đã nói rồi, ta sẽ trở thành tân thần của thế giới này."
Nguyên Tuấn Sách giang hai tay, ngay sau đó, năm ngón tay dùng sức nắm chặt lại.
Hồn phách bị xé rách trong nháy mắt biến mất, tan vào trong không khí, không để lại chút dấu vết gì, cứ như nó chưa từng tới thế giới này. Lực lượng mãnh liệt trào ra từ người nó hình thành làn sóng công kích, đánh bay Nguyên Tuấn Sách ra sau. Đại chưởng vô hình đập mạnh vào người, khiến Nguyên Tuấn Sách bây ra, đụng trúng vào cây cổ thụ khô héo trong hoa viên.
Cây cổ thụ khô héo mục ruỗng đã lâu cũng vì thế mà trực tiếp gãy làm đôi, ngọn cây sụp xuống. Nguyên Tuấn Sách dựa vào cây cổ thụ, ngồi dậy, tay túm lấy ngực, nơi đó như có một ngọn lửa nóng bỏng, khiến cơ thể khô nóng khó chịu.
Cơ thể Nguyên Tuấn Sách đang dao động, thân ảnh càng ngày càng mơ hồ, không ngừng chớp động chập chờn, giống như sắp biến mất.
Anh nhìn hai bàn tay của mình, miệng há to, hô hấp gấp gáp, vẻ mặt chật vật, yêu lực chậm rãi lại mạnh mẽ như sóng triều ùa về thân thể, trong nháy mắt, anh biến mất tại chỗ.
Nguyên Tuấn Sách trọng tâm không vững, nghiêng người ngã xuống, phía dưới là đường cái, dòng xe qua lại nườm nượp. Không ngờ anh lại dịch chuyển đến trên bảng chỉ dẫn trên đường cao tốc.
Ngay tại thời điểm ngã xuống, Nguyên Tuấn Sách không khống chế được, lại dịch chuyển tức thời một lần nữa. Tài xế phía dưới bị sự xuất hiện bất ngờ của anh làm cho trở tay không kịp, mạnh mẽ chuyển phương hướng.
Địa điểm dịch chuyển tức thời đến lần thứ hai là một đoạn nham thạch còn nóng hôi hổi trên một con sông, không quá hai giây, anh lại lần nữa biến mất.
Lần thứ ba, anh đứng trong khu dã thú của vườn bách thú, các du khách nhìn thấy anh đột nhiên xuất hiện, đều vỗ lên lồng pha lê thét chói tai. Trong nháy mắt khi anh biến mất lần nữa, các cameras ở nơi đó cũng đồng thời bị, trục trặc, biến thành màn hình đen.
Lần thứ tư, lần thứ năm.
Nguyên Tuấn Sách không thể khống chế sức mạnh của chính mình, anh thậm chí còn không thể điều khiển đất cát dưới chân để buộc chặt giữ mình lại. Yêu lực mất khống chế, không ngừng dịch chuyển xuyên không gian, dần dần làm khiến anh choáng váng, não đau như búa bổ, sử dụng năng lực dịch chuyển tức thời quá mức, đang tiêu hao thể lực của anh.