Không bao lâu sau, trán Nguyên Tuấn Sách đã ướt nhẹp mồ hôi, không thể đếm được ánh rốt cuộc đã dịch chuyển đi bao nhiêu nơi, có khả năng là mấy ngàn, cũng có khả năng là mấy vạn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Đến cuối cùng, khi thể lực của anh không chống đỡ nổi nữa, trong một lần dịch chuyển cuối cùng đã mất đi ý thức, ngã về phía sau. Cảm nhận được mình ngã lên nên một vật lạnh băng nặng nề, Nguyên Tuấn Sách mới nhắm mắt lại.
Cầu trục hình tháp cao 40 mét bỗng dưng lay động, toàn bộ máy móc như vừa chịu một vật nặng đâm vào, bắt đầu đong đưa.
Y Chi Anh vội vàng nắm chặt điều khiển cần cẩu đừng lại, bộ đàm vang lên giọng nói khẩn trương dò hỏi: "Cần cẩu số 2, đã xảy ra chuyện gì!"
Y Chi Anh kinh hồn táng đảm nhìn ra ngoài cửa kính, cầm bộ đàm lên, buộc lại dây an toàn, mở một bên cửa khoang.
"Cần cẩu số 2! Cần cẩu số 2, nghe thấy không?"
Vẻ mặt Y Chi Anh hoảng sợ mà ngẩng đầu lên, nhìn lên trên khoang điều khển, đưa bộ đàm đến trước mặt: "Cần cẩu số 2 nghe rõ, xin tạm dừng công tác. Trên cần trục hình tháp có một người bị ngã, làm phiền cho người lên trợ giúp."
"Cái gì? Một người bị ngã!"
Hạnh Mính lại mơ thấy cánh rừng kia, là cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy yêu hồn của Nguyên Tuấn Sách.
Chỉ là lần này, cô sử dụng góc nhìn của yêu hồn của Nguyên Tuấn Sách, thấy được cái thứ tự xưng là thần tiên kia. Đó là một hình người được chắp vá từ nhiều bộ xương, nó mặc một tấm vải bố không biết nhặt được ở nơi nào, tạm coi là trên người cũng có quần áo. Hồn phách phiêu đãng trong không trung, đầu lâu trên mặt chỉ sợ cũng là thi cốt nó tùy ý nhặt được đi?
Chỉ có hai bàn tay kia, được phủ một lớp da người hoàn mỹ, ngón tay đẹp đến không gì sánh được, vuốt ve yêu hồn của Nguyên Tuấn Sách.
Một màn này làm Hạnh Mính sởn tóc gáy, ít nhất lúc đầu cô cho rằng, thần tiên sẽ thật xinh đẹp. Nhưng nhìn dáng vẻ này của nó, cũng có khác gì Nguyên Tuấn Sách đâu? Khối thân thể này, cũng là được khâu lên!
"Ngươi không phải người sống, là yêu vật do tà niệm tạo thành. Ngươi lý ra nên lưu lạc trên thế gian này như linh hồn, nhưng ngươi vốn vô tội, không bằng cứ ở trong ngọn núi này, tĩnh tâm ngàn năm, áp chế tà niệm của ngươi."
Vẫn là giọng nói linh hoạt kỳ ảo như tiên âm kia, theo dòng thời gian trôi đi, tốc độ càng lúc càng nhanh, hình ảnh chuyển tới khi yêu hồn thành công xâm chiếm một khối thân thể của nhân loại, rồi yêu hồn lại gia công khối thân thể đó với thi cốt động vật và túi da mà nó nhặt được, biến thành bộ dạng "Nguyên Tuấn Sách".
Hạnh Mính cảm thấy, quá nửa là do anh thích cái tay kia, cho nên mới cố ý khiến da trên người mình biến thành tái nhợt như vậy. Dù sao, tay của Nguyên Tuấn Sách cũng rất đẹp.
Hạnh Mính bám vào tngười Nguyên Tuấn Sách, không ngờ lại có thể nghe hiểu bọn họ đoạn đối thoại không dùng ngôn ngữ của nhân loại.
"Vì sao ngươi lại ở nơi này?"