⬅ Trước Tiếp ➡
"Tiểu Hạnh, hôm nay là cuối tuần, con đi đâu vậy? Sao vẫn còn mặc đồng phục ra ngoài?" Y Chi Anh bưng một bát cháo nóng đi ra, vừa nhìn thấy cô đã bị dọa đến tay run lên, bát cháo nóng rơi xuống dưới chân.
"Cổ con làm sao vậy? Ai véo con!"
Y Chi Anh vội vàng buông bát cháo, chạy đến quan sát vết thương của cô.
Hạnh Mính né tránh: "Mẹ, đau đau đau."
"Sao lại thế này? Có phải trong trường học có người bắt nạt con không? Lần trước cổ con bị thương, có phải cũng do người đó bắt nạt con?"
Hạnh Mính lắc đầu: "Con không biết, khi con tỉnh lại thì đã thành ra như vậy."
Hạnh Mính đưa tay, hơi che đi cần cổ của mình, tránh để mẹ bị đụng tới, lại vô tình liếc mắt thấy trong nồi đang nấu cháo nóng. Y Chi Anh ngồi xổm trước tủ, tìm kiếm hòm thuốc: "Hôm nay con phải đến bệnh viện khám thử xem. Cho dù con lấy lý do như thế nào, thì cái vết đó nhìn vẫn giống như con bị người khác bắt nạt, con thành thật nói cho mẹ đi, có phải các bạn học trong lớp bắt nạt con không?"
"Không phải."
Tuy rằng Hạnh Mính không biết vì sao cái vết thương này lại xuất hiện, nhưng để vết thương đạt tới trình độ này, hung thủ chỉ có Nguyên Tuấn Sách.
"Mẹ, sao hôm nay mẹ lại đột nhiên về nhà thế? Con nhớ là hôm nay mẹ phải làm việc mà."
Y Chi Anh mở hòm thuốc ra, nói: "Trong công trường đột nhiên xuất hiện một việc rất lạ. Lúc mẹ đang điều khiển cần trục, lại có người ngã từ trên trời xuống. Người thì đã đưa đến bệnh viện kiểm tra rồi, không bị sao cả. Trên đường đi thì cậu ta tỉnh lại, nói muốn về nhà cùng mẹ, mẹ thấy bộ dạng cậu ta đáng thương, cho nên mới mang cậu ta về, kết quả vừa đến nhà thì người lại ngất xỉu."
Y Chi Anh nhìn về một gian phòng: "Người nọ đang nằm ở bên trong đó, chờ cậu ta tỉnh lại, thì mẹ sẽ nhờ ba con đưa cậu ta về nhà. Hẳn là tối nay ba con sẽ trở về."
Bà lấy thuốc mỡ ra, dặn dò Hạnh Mính: "Con bôi thuốc cho bản thân mình trước đi, trong nồi mẹ đang nấu cháo đó, chờ ba con trở về, mẹ cùng con đến bệnh viện."
Hạnh Mính nghe thấy chuyện ly kỳ vừa rồi mẹ kể, cảm thấy không bình thường lắm.
Cô đi đến trước cửa phòng, cầm lấy tay nắm cửa, thật cẩn thận vặn ra.
Trong thư phòng có một chiếc giường đơn, trên đó có một người con trai đang nằm yên ngủ say. Không ngờ người con trai đó lại là Nguyên Tuấn Sách?
Hạnh Mính sợ tới mức vội liếc mắt nhìn bóng mẹ trong phòng bếp, cố gắng ổn định tâm trạng, đi qua cánh cửa, đến mép giường, nhẹ nhàng đẩy đẩy bả vai của Nguyên Tuấn Sách.
"Nguyên Tuấn Sách."
Anh không chút phản ứng, gương mặt tái nhợt giống như người chết, tay chân vẫn lạnh như băng.
Dáng vẻ bệnh tật yếu ớt như này, bảo sao mẹ cô lại thấy anh đáng thương, còn tận tình nấu cho anh uống nữa.
Nguyên Tuấn Sách ngủ một ngày cũng không tỉnh.
Vì không biết nhà anh ở đâu, Y Chi Anh cũng muốn cho anh ngủ một giấc thật ngon, nên chẳng gọi anh dậy, có chuyện gì để ngày mai lại nói. Nhưng ba Hạnh Mính thì lại không yên tâm, vì thế ông đi tìm chìa khóa thư phòng, khóa trái cửa thư phòng lại.

⬅ Trước Tiếp ➡