Tiên âm nói: "Ta không biết, ta cũng không phải không có chỗ đi, nhưng ở cạnh một thứ không phải người sống như ngươi còn an tâm hơn việc đi phiêu đãng khắp nơi."
"Ngươi đã sớm biết ta sẽ đến nơi này sao?"
"Không phải, ta thậm chí còn không biết, vì sao ta lại xuất hiện tại khu rừng này, nhưng ta tới thế giới này là vì mang theo sứ mệnh. Ngươi có khả năng chính là sứ mệnh mà ta phải hoàn thành."
Nguyên Tuấn Sách mê mang mà lắc đầu: "Ta nên làm cái gì?"
"Cái gì cũng không cần làm, cứ giống như ta vậy, lưu lạc trong thế gian này, chờ đợi ngày hoàn thành sứ mệnh."
"Không rõ."
Nó dùng linh hoạt kỳ ảo thanh âm cười rộ lên: "Ta cũng không rõ, ở trong thế giới nhân loại, hình như ta được xưng là thần tiên, nhưng ta cái gì cũng làm không được, cũng không thể trở thành chúa tể của mọi thứ, thành"Thần" trong miệng của bọn họ. Ta chỉ là, ngẫu nhiên có thể biết trước một chút tương lai."
"Vậy tương lai của ta thế nào?"
"Ngươi sẽ đi ra khỏi khu rừng này."
Nguyên Tuấn Sách đã đợi trong khu rừng có cả ngàn năm có lẻ, không phải anh không muốn đi ra, mà là anh căn bản không biết nên đi ra ngoài như thế nào.
Rồi đến một ngày, một con hồ ly đi vào trong rừng: "Ta nghe nói trong khu rừng này có truyền thuyết về một yêu hồn, không nghĩ tới thật sự có thật, lại còn để cho ta tìm được ngươi, lại không ngờ ngươi còn có dáng vẻ của nhân loại."
Hồ ly hỏi anh: "Ngươi có muốn đoạt lại một nửa yêu hồn kia của ngươi không? Đến lúc đó, ngươi sẽ trở thành chúa tể của tất cả yêu ma trên thế gian."
Muốn. Sao Nguyên Tuấn Sách lại không muốn cơ chứ?
Hạnh Mính có thể cảm nhận được khát vọng của anh, anh đã cô độc trong cả ngàn năm, anh khát vọng muốn đi tìm hiểu về thế giới này, giải thoát chính mình, tìm được giá trị tồn tại, nắm giữ quyền lực lớn hơn khu rừng này.
Càng không muốn chỉ là một thứ gì đó không sống không chết, chỉ có thể cô độc một mình, chờ đợi ngày hoàn thành sứ mệnh.
Lúc Hạnh Mính tỉnh lại, cô đang nằm trước cửa nhà Nguyên Tuấn Sách.
Cần cổ tê mỏi nhói đau, lúc cô đang giãy giụa muốn ngồi dậy, vô tình đụng trúng da thịt trên cô, đau đến mức khiến cô trực tiếp gục xuống trên mặt đất, rớt nước mắt.
Cô duỗi tay vuốt ve nơi cảm giác đau đớn phát ra, vừa chạm vào làn da, cảm giác châm chích lập tức truyền đến.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Hạnh Mính không rõ đã xảy ra cái gì, càng không hiểu vì sao mình lại ở chỗ này. Theo trí nhớ, cô hẳn là nên ở trong nhà ngủ rồi mới đúng.
"Đau quá!"
Hạnh Mính không dám chạm lên cổ nữa, ngay cả nuốt nước bọt, yết hầu cũng sẽ nhói đau, cô còn cảm nhận được vị tanh của máu.
Việc cấp bách bây giờ là phải rời khỏi nơi này.
Hạnh Mính từ từ bò dậy, nghiêng ngả lảo đảo chạy trốn khỏi căn biệt thự, rời khỏi cái nơi khiến cô hít thở không thông này.
Về đến nhà, thấy mẹ đang bận rộn trong phòng bếp.