Thân thể xấu hổ cứng còng thẳng đứng, tiểu huyệt bắt đầu ướt át, một dòng nước ngượng ngùng chảy ra, nhỏ giọt vào trong bồn cầu, phát ra âm thanh.
Đó không phải là nước tiểu, mà là tinh dịch đã mắc kẹt trong cơ thể cô suốt một ngày, chúng đang không ngừng tràn ra bên ngoài. Nguyên Tuấn Sách bắn quá nhiều, chỉ riêng những đống tinh dịch đó cũng đó khiến bụng nhỏ bằng phẳng của Hạnh Mính căng trướng đến phồng lên.
Nguyên Tuấn Sách cầm que thử thai, đặt dưới người Hạnh Mính, nói với cô: "Tè ra."
Cô cúi đầu, nếu không phải trên bả vai còn có một bàn tay đỡ lấy cô, giờ phút này cô đã sớm té ngã, quỳ rạp trên mặt đất.
"Tè ra, Hạnh Mính."
Anh không hề hay biết, chuyện này đối với một thiếu nữ chỉ có 17 tuổi như Hạnh Mính có bao nhiêu thẹn thùng. Thân thể trần trụi ngồi trên bồn cầu, gương mặt tái nhợt bỗng chuyển màu đỏ đậm, đôi mắt đã khóc đến sưng lên cũng bởi vậy càng sưng đỏ to hơn.
"Hạnh Mính." Nguyên Tuấn Sách lên tiếng cảnh cáo.
Hạnh Mính bắt lấy cánh tay ánh, phát ra tiếng khóc nức nở nhỏ bé như tiếng muỗi kêu, ngón chân dùng sức cuộn tròn trên mặt đất. Cô dốc hết toàn lực, nước tiểu mới róc rách tích tích chảy ra, tinh dịch càng mạnh mẽ tràn ra khỏi âm đạo, chảy xuống thành dòng, cô không biết nên làm như thế nào, chỉ có rơi nước mắt chấp nhận tất cả.
Cô hận Nguyên Tuấn Sách, hận tất cả mọi chuyện anh làm với cô, kết quả anh còn muốn giả mù sa mưa quan tâm nói một câu: "Hạnh Mính thật ngoan."
Hai mươi ngày qua đi, Hạnh Mính vẫn không có dấu hiệu thụ thai, Nguyên Tuấn Sách bắt đầu cảm thấy, có phải anh làm sai chỗ nào?
Do phương thức làm tình của anh có vấn đề, hay là do bắn chưa đủ nhiều? Vì sao nhân loại thụ thai lại là chuyện khó khăn như vậy? Rõ ràng anh đã không ngừng làm tình với Hạnh Mính, không ngừng rót tinh, bắn vào tử cung của cô.
Nguyên Tuấn Sách trầm tư, đôi tay đang nắm lấy eo Hạnh Mính không khỏi càng dùng sức, cậy mạnh tăng lực. Vốn động tác đã chẳng dịu dàng gì, này lại một kích chọc thẳng vào âm đạo, Hạnh Mính bị tàn phá đến sụp đổ, cắn chăn thét chói tai.
Chăn đệm dưới thân chồng chất thành một khối, Hạnh Mính với tay bắt lấy, đưa vào trong miệng cắn, tóc tai hỗn độn, không còn hình tượng rũ tán loạn trên mặt, hai mắt trừng to, tròng mắt toàn là tơ máu, hàm răng gắt gao cắn chặt vào nhau. Cô đang phải chịu đựng nỗi đau đớn cùng cực, thân thể lắc lư trước sau.
Rõ ràng là cô không thể trốn qua quá trình bị thao tàn nhẫn này, nhưng cô vẫn sinh ra một ý nghĩ không nên có, cô muốn chạy trốn! Thân là nhân loại tay không tấc sắt, còn muốn giết một con yêu ma có yêu lực cường đại như Nguyên Tuấn Sách.
Hạnh Mính đau đến tâm sinh hận ý, một bên tâm trí muốn cô nhịn một chút, một bên lại đang rít gào, rống giận muốn giết chết anh, giết chết anh!
Tốc độ Nguyên Tuấn Sách thọc vào rút ra càng lúc càng nhanh, thần sắc anh bình đạm, giống như đang hoàn thành một cái nhiệm vụ nào, không có tình cảm, mặc dù côn thịt rút ra toàn là huyết, nhưng trong mắt anh chưa từng lóe lên chút thương hại nào.