Môi âm hộ bị thao đến lật ra ngoài, khe hở chật hẹp lúc trước đến một ngón tay nhét vào cũng thấy gian nan, hiện giờ đã sưng đại giống như vỏ trai thịt, đỏ chói lọi.
Âm đạo rộng mở đến mức có thể nhét cả một cái nắm tay nhỏ, côn thịt thô tráng to như cánh tay trẻ em, lại cắm lại rút, máu loãng đỏ thẫm siêng năng chảy ra từ bên trong.
Eo thon trong tay vặn vẹo như rắn, giãy giụa muốn thoát khỏi cự vật dưới háng anh. Ngón chân Hạnh Mính cuộn lại, cô vừa khóc vừa bò về phía trước, ngã xuống giường, lại ngựa không ngừng vó mà bò dậy, trốn lên con đường thông từ tầng hầm lên phòng khách.
Nhưng hai chân cô đã mềm nhũn, Hạnh Mính lại ngã xuống đất, đập vào đống que thử thai rơi đầy đất. Cô đau đớn muốn chết, che đi bộ phận sinh dục yếu ớt, muốn hét lên nhưng lại bị nỗi sợ hãi áp chế, cô chỉ có thể run rẩy, chân run, cả người đều run rẩy.
Nguyên Tuấn Sách xuống giường, quái vật khổng lồ dựng đứng giữa háng, nó kề sát vào bụng, dục vọng dữ tợn với gân xanh bò khắp dương vật. Côn thịt màu nâu, phần mã mắt trên đỉnh quy đầu chảy ra chút bạch trọc, tinh hoàn đã phình to, bên trong đầy ắp tinh dịch, đang vận sức chờ phát động, muốn lao tới.
"Hạnh Mính, tôi sắp bắn rồi, em đang không chờ nổi muốn kiểm tra sao?"
Nguyên Tuấn Sách mỉm cười vươn tay về phía cô, có lẽ đến bản thân Nguyên Tuấn Sách cũng không bao giờ nhận ra, ý cười mà anh tự cho là ôn nhu ấy, hiện lên trên gương mặt này có bao nhiêu khủng bố: "Còn chưa tới buổi tối, không nên gấp gáp, tôi nhất định sẽ làm cho em thụ thai."
Ngày hôm sau, Nguyên Tuấn Sách ôm Hạnh Mính đang hấp hối trong lòng ngực, chờ cô nhỏ hết đống cơm vừa ăn vào ra xong, hỏi cô: "Có muốn đi nhìn xem con mèo kia, hiện tại thế nào không?"
Ánh mắt Hạnh Mính lại lần nữa sáng lên, cô nôn mửa đến kiệt sức, cả người suy yếu, chỉ có thể dùng chút sức lực cuối cùng, không chút do dự gật đầu.
Nguyên Tuấn Sách dùng chăn bọc kín cả người Hạnh Mính, ôm cô, sử dụng năng lực dịch chuyển tức thời, hai người liên tiếp dịch chuyển qua năm lần, mới đến bên ngoài cửa sổ của căn phòng Lộ Điệp đang thuê.
Nguyên Tuấn Sách ôm Hạnh Mính ngồi trên bức tường, Hạnh Mính nhìn xuyên qua cửa sổ, quan sát tình hình trong phòng. Lúc này, bé mèo trắng đang nằm trên đùi Hồ Anh Tài, được anh ta dịu dàng vuốt ve thuận lông, cái đuôi bất động, đôi mắt không mở, giống như đã không có sinh mệnh.
"Nó bị tôi dùng yêu lực áp chế, hồn phách chưa rời khỏi cơ thể, nếu không có tôi thi pháp, nó sẽ hồn phi phách tán."
Sự thống khổ lại tràn ngập trong đáy mắt của Hạnh Mính, bi thương trên gương mặt như ngưng kết thành thực thể, cả người chìm trong u ám.
Cô đã biết mục đích Nguyên Tuấn Sách mang cô tới đây, vì thế liền đau khổ cầu xin: "Cậu nhất định phải cứu cậu ấy. Chỉ cần cậu đồng ý với mình, mình sẽ nghe lời, mình sẽ nỗ lực mang thai."
Bàn tay Nguyên Tuấn Sách dừng sau ót Hạnh Mính, một nặng một nhẹ vuốt ve, lộ ra nụ cười giảo hoạt: "Tôi chính là thích Hạnh Mính ngoan như vậy."
Một tháng qua đi, Hạnh Mính vẫn không mang thai.
Lộ Điệp được cứu, Hạnh Mính cũng được trả tự do, trở về trường học.