Trong viện, cái cây cổ thụ khô héo lúc trước đã bị nhỏ đi, một cây dương xỉ non nớt được trồng tại đúng vị trí đó.
Từ sau khi Hạnh Mính lấy được chìa khóa căn biệt thự của Nguyên Tuấn Sách, cô càng ngày càng cần mẫn ra ngoài bắt hồn. Cho dù là trời đang đổ mưa tuyết hay gió to, Hạnh Mính đều sẽ tới nhờ anh hỗ trợ siêu độ hồn phách.
Hạnh Mính luôn bỗng nhiên xuất hiện ở một nơi nào đó, dùng một giọng điệu ngọt lịm không đổi kêu tên anh.
Mỗi ngày Nguyên Tuấn Sách đều sẽ nấu cơm, làm những món mà Hạnh Mính thích ăn, anh sẽ canh giữ trước bàn cơm, nhắm mắt lại, yên tĩnh chờ đợi người mình yêu thích đi đến, chỉ để có thể nghe được một tiếng gọi kia.
Nguyên Tuấn Sách mở mắt ra.
Hạnh Mính mở cửa, bầu trời bên ngoài đang đổ một trận mưa tuyết nhỏ, cô mang khăn quàng cổ màu hồng nhạt, chiếc khăn to bao lấy cả nửa khuôn mặt nhỏ, thở hổn hển mang theo gió lạnh và bông tuyết bên ngoài cùng chạy vào, rồi lại bị nhiệt độ trong phòng làm cho đỏ mặt, mũi còn ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức.
Nguyên Tuấn Sách nghĩ, nếu giờ phút này có bánh kem và ngọn nến, như vậy nhất định là giấc mơ của anh đã trở thành sự thật.
__________________________
Nguyên Tuấn Sách cuối cùng cũng học được chút cách làm người rồi.
Không hiểu sao chị Hạnh Mính cố chấp với việc bắt linh hồn rồi siêu độ thế?
Tốt nghiệp cấp ba.
Hạnh Mính thành công thi vào một trường chuyên thể dục, phải rời nhà đến sống ở thành phố bên cạnh. Đó cũng là trường đại học mà ba cô đang giảng dạy, chỉ là không khéo lắm, năm Hạnh Mính nhập học, cũng là lúc ba cô vừa vặn đến tuổi về hưu.
Vốn dĩ, Hạnh Mính muốn ở ký túc xá trong trường lại bị Nguyên Tuấn Sách trộm sửa lại nguyện vọng đăng ký. Anh mua một gian chung cư chỉ cách trường học 3 km.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nhưng Nguyên Tuấn Sách lại không quen ở chung cư, ở trong các chung cư cao tầng không thể thoải mái bằng ở trong căn biệt thự tuổi đời trăm năm lúc trước của anh. Huống hồ, nơi này xe cộ qua lại liên tục, thân là yêu, thính giác của Nguyên Tuấn Sách còn nhạy bén hơn mấy lần người thường, hơn nữa trước giờ anh cũng không thích ầm ĩ.
Nguyên Tuấn Sách tìm khắp khu vực xung quanh, cũng không thấy một căn nhà nào thích hợp. Chủ yếu là vì Hạnh Mính từng thuận miệng nhắc tới, cô muốn xem thử, ngắm nhìn quang cảnh thành phố từ trên cao có cảm giác gì, cuối cùng họ liền chọn căn hộ ở tầng thứ 29 của một tòa chung cư.
Ngày khai giảng đã trôi qua một tuần, Hạnh Mính mỗi ngày đều bận đi bắt hồn phách. Vì thay đổi nơi sinh hoạt, nên cô ngẫu nhiên phát hiện ra, hồn phách lang thang trong thành phố này có vẻ nhiều, vội vội vàng vàng, có đôi khi vì bận quá mà còn đi học trễ.
Chỉ là Hạnh Mính bỗng nhiên nhớ tới, một năm rồi cô còn chưa gặp lại Lộ Điệp, cô ấy là mèo yêu, có Hồ Anh Tài bảo vệ sẽ không xảy ra chuyện, nhưng Lộ Điệp đã có thể biến lại thành hình thái nhân loại chưa, sao còn chưa đến tìm Hạnh Mính.