Lần cuối cùng gặp Lộ Điệp, cô ấy nói với Hồ Anh Tài là cô ấy không thể biến trở lại hình thái nhân loại, Hạnh Mính rất lo lắng cô ấy. Nếu nhỡ sau này cô ấy vĩnh viễn không biến thành người được, liệu có phải cô ấy sẽ không bao giờ đến gặp cô nữa?
Hạnh Mính bắt hồn phách xong, trở về căn hộ chung cư của Nguyên Tuấn Sách. Vừa mở cửa ra, đã nhìn thấy anh nằm trên tấm thảm trong phòng khách.
Bọn họ quyết định mua căn hộ này khá vội vàng, nên chưa kịp sắm sửa nội thất, nhìn qua có vẻ trống rỗng. Nguyên Tuân Sách một mình lẻ loi nằm trên mặt đất, gương mặt vốn đã tái nhợt, trong nháy mắt khi ánh đèn sáng lên, sắc mặt anh càng trắng bệch yếu ớt hơn. Dù biết Hạnh Mính đã về nhưng anh vẫn không nhúc nhích, cánh tay cũng không thèm động đậy.
"Nguyên Tuấn Sách!" Hạnh Mính quên cả việc thay giày, chạy về phía anh, quỳ xuống, hoảng hốt lay bả vai anh.
"Nguyên Tuấn Sách!
Đây là lần đầu tiên Hạnh Mính nhìn thấy anh như vậy, cho dù cô lay anh mạnh như thế nào cũng không tỉnh. Khóe môi khẽ nhếch lên, hàm răng cắn chặt, dường như không phải anh đang đau khổ, ngược lại nhìn vẻ mặt càng giống như sức cùng lực kiệt, mệt mỏi bất kham, da thịt trắng như sứ, càng có vẻ yếu ớt dễ vỡ.
Hạnh Mính cúi đầu, dán lỗ tai lên trên ngực anh, nghe được tiếng tim đập, đều đặn nhảy lên bên trong.
Cô quỳ thẳng người, một bàn tay túm lấy vai phải của Nguyên Tuấn Sách, muốn nâng anh lên, nhưng cô dùng hết sức bú mẹ, cắn răng nghiêng người, cũng không nâng nổi cơ thể đang hôn mê của Nguyên Tuấn Sách, cân nặng như vậy cũng khiến cô không thể tưởng tượng nổi
Một bàn tay lạnh lẽo bỗng nhiên cầm chặt cổ tay Hạnh Mính, trời đất quay cuồng, cô bị kéo ngã xuống, dán lên cơ ngực săn chắc cứng rắn của Nguyên Tuấn Sách.
Hạnh Mính hít hà một hơi: "Anh không sao chứ!"
Nguyên Tuấn Sách khàn giọng gọi tên cô, giọng điệu mệt mỏi cứ như vừa tỉnh ngủ không lâu, còn có vẻ không thỏa mãn: "Hạnh Mính.."
Hạnh Mính toan ngẩng đầu, cái ót lại bị ấn xuống, đôi môi lạnh lẽo dán lên.
Nguyên Tuấn Sách khát vọng mà vươn đầu lưỡi ra, muốn làm cho nụ hôn sâu thêm. Sau khi qua được cánh cổng hàm răng, đầu lưỡi liên tục càn quét trong khoang miệng cô, đầu lưỡi thô to một lần lại một lần liếm hết mọi tất đất trong khoang miệng của Hạnh Mính.
Nói là hôn môi, hành động này càng giống như anh đang đòi lấy nước miếng của cô, Hạnh Mính có thể nghe thấy tiếng anh nuốt ừng ực, hình như còn sắp ăn cả cô vào trong bụng.
Thân thể hai người dính chặt, dán liền thành một khối, bởi vì trên đầu còn có cái bàn tay kia chấn trụ, Hạnh Mính không thể đứng dậy. Nguyên Tuấn Sách càng được nước lấn tới, vươn một cái tay khác ra, vói vào quần cô, sờ lên eo.
Lần cuối cùng bọn họ làm tình, đã qua hơn một năm, Hạnh Mính vẫn khó có thể tiếp thu, nỗi sợ hãi tràn về bủa vây tâm trí. Tuy miệng đã bị lấp kín, nhưng cô vẫn nức nở kêu tên anh.
Lấy ra, bàn tay, ừm, lấy ra."
Nguyên Tuấn Sách càng dùng sức ấn đầu Hạnh Mính xuống, muốn làm nụ hôn sâu thêm, muốn lấp kín miệng cô.
Giống như ngoại trừ dục vọng, đã không còn thứ gì có thể giúp anh tỉnh táo, hứng khởi.