⬅ Trước Tiếp ➡
Dương vật đã nhét vào một nửa, bụng phình phình, Hạnh Mính mới mang thai năm tháng mà bụng đã to thành như vậy, Nguyên Tuấn Sách thật cẩn thận nhè nhẹ vỗ về, ngón tay lạnh lẽo của anh khiến cơ thể Hạnh Mính run rẩy, cầu xin: "Rút ra đi, anh đã nói sẽ không cắm vào mà."
"Anh đổi ý rồi, anh lừa Hạnh Mính đó." Nguyên Tuấn Sách đúng lý hợp tình mà nói, tiện đà lại càng dùng sức nhét dương vật vào sâu hơn, thật khó có thể tưởng tượng, bụng lớn như vậy, làm sao có thể sinh ra một đứa trẻ từ cái khe hẹp bé nhỏ này.
"Hu hu, trướng quá, Nguyên Tuấn Sách!" Hạnh Mính bắt lấy cánh tay anh, móng tay khảm vào da thịt, lẩm bẩm nói nhỏ nhẹ khẩn cầu anh, càng có ý vị như đang làm nũng.
Nguyên Tuấn Sách ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn Hạnh Mính: "Anh sẽ không làm Hạnh Mính bị thương, được không?"
Hạnh Mính nghẹn khuất lắc đầu, Nguyên Tuấn Sách lại coi như không nhìn thấy nước mắt cầu xin trong đáy mắt cô, anh chôn mặt vào cần cổ Hạnh Mính, bóp chặt đùi cô, chịu đựng xúc động dục vọng tra tấn, nhẹ nhàng từng chút một nhét vào. Dương vật kích động bồi hồi bên ngoài cửa hang, bắt đầu vững vàng mà nhẹ nhàng chậm chạp cắm vào trong động.
Tiếng nước ướt nhẹp xôn xao trong động truyền đến tận đáy lòng, hạ thể bất an cọ xát, một nhét vừa động, mị thịt bên trong ngứa ngáy khó nhịn, dục hỏa càng đốt càng cháy rực. Mỗi khi côn thịt cắm vào bên trong một chút, mị thịt đều cắn chặt đè ép côn thịt, hai bên như chơi kéo co, bắt đầu lôi kéo trong ngoài.
Hạnh Mính rầm rì, móng tay càng dùng sức, cắm sâu vào da thịt, khóc la, cầu xin anh dừng lại.
Nguyên Tuấn Sách có thể cảm giác được cô khẩn trương, tiểu huyệt bên dưới kích động co rút. Nơi này dường như càng mẫn cảm hơn, lời nói ngoài miệng và hành động phía dưới hoàn toàn không giống nhau, hút cắn côn thịt, không cho phép nó rút lui.
Anh mút hết nước mắt của cô, hôn lên môi cô, đôi môi trằn trọc dán vào nhau, đầu lưỡi nhét vào khoang miệng, lấp kín nơi này, nuốt hết nước bọt được phân bố ra, không để nó ồn ào cầu anh đi ra ngoài nữa.
Dâm dịch bôi trơn càng chảy ra nhiều hơn, côn thịt bắt đầu chuyển động trong khe hở non mịn chặt chẽ, lúc rút ra còn mang theo dâm thủy. Chất lỏng óng ánh chảy ra từ âm đạo, dọc theo cái mông, chảy xuống chăn đệm.
Hạnh Mính ngứa ngáy khó nhịn, không ngừng cọ tới cọ lui trên giường, bụng bị nhét đầy đến phình phình, cô không dám động quá nhiều. Nguyên Tuấn Sách đột nhiên cắm vào, Hạnh Mính sợ tới mức oa oa khóc lớn.
"Đừng nhúc nhích, Hạnh Mính." Nguyên Tuấn Sách khẩn cầu ôm đầu cô vào trong lòng ngực, tiếng nuốt nước bọt ẩn nhẫn của anh vang lên rõ ràng bên tai Hạnh Mính.
Cô không dám tiếp tục lộn xộn, nắm lấy cổ áo Nguyên Tuấn Sách, tay cầm thành nắm nhỏ, khóc nức nở luôn miệng đồng ý, mỗi khi anh cọ vào, một tầng gân xanh nhô lên trên dương vật đều cọ xát thật mạnh vào trong âm đạo.
Bên trong Hạnh Mính ẩm ướt lênh láng như đại dương mênh mông, lăn qua lộn lại khóc thút thít, anh kiên nhẫn chờ dục vọng của cô hóa thành sự thỏa mãn và khát cầu, chờ cô khó chịu cầu xin, một lần lại một lần gọi tên của anh.
"Nguyên Tuấn Sách, Nguyên Tuấn Sách, hu hu.."

⬅ Trước Tiếp ➡