"Hạnh Mính." Động tác của anh không ngừng lại, ngược lại càng nhanh chóng hơn, côn thịt dùng sức đâm vào, lúc rút ra còn kéo theo không ít dâm thủy, giọng điệu thâm trầm khàn khàn: "Gọi anh là Yêu Sách."
Nguyên Tuấn Sách rất ít đề cập đến nhũ danh của mình, người biết tên này chỉ có hồ ly, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ tới, sẽ có ngày anh lại vọng tưởng Hạnh Mính sẽ dùng cái tên này gọi anh.
"Yêu Sách, Yêu Sách, Yêu Sách."
Vui sướng đầm đìa, khoái cảm khi được giải phóng, Hạnh Mính dùng âm rung gọi ra nhũ danh của Nguyên Tuấn Sách. Từ khi anh vẫn chỉ là một yêu hồn, cái tên này giống như là xưng hô bảo bảo trong thế giới của nhân loại, là một xưng hô rất thân mật.
Mỗi lần Nguyên Tuấn Sách thọc vào rút ra đều cực kì tàn nhẫn, cực kì dùng sức. Hạnh Mính sợ bụng chịu thương tổn, cảm giác khẩn trương khiến cơn cao trào tới rất nhanh, chờ cô tiết ra dâm thủy, cỗ tinh dịch cũng phóng vào bụng cô, cọ rửa bên trong, xúc cảm dính dớp mượt mà dần dần thoát khỏi hạ thê.
Nguyên Tuấn Sách chậm rãi rút côn thịt ra, tinh dịch cũng theo đó mà chảy ra ngoài, dịch thể âm đạo vừa bị côn thịt lấp kín, giờ trào ra như thủy triều, một đống chất lỏng lan tràn trào ra, Nguyên Tuấn Sách cười: "Nước của Hạnh Mính thật nhiều."
Gương mặt Hạnh Mính ửng hồng, hai mắt mê ly mông lung, cái miệng nhỏ thở hồng hộc, thâm tình nhìn anh. Ánh mắt như rơi vào sương mù, đó là ánh mắt khi nhìn người thương..
Nguyên Tuấn Sách đột nhiên có một loại xúc động, muốn da man thao cô một lần nữa, muốn lăng nhục cô, rồi lại phải cố nén cảm giác đó lại, ngón tay nhẹ nhàng giật giật.
Hạnh Mính nói dối ba mẹ là mình đi công tác, đã rời nhà nửa năm, khoảng thời gian này cô đều ở cùng một chỗ với Nguyên Tuấn Sách.
Mỗi ngày đến khi Hạnh Mính lười biếng tỉnh lại, thì mặt trời đã chuyển sang phía đông trong sân rồi.
Cây dương xỉ trong viện đã trồng được 5 năm, trưởng thành rất tốt, rất cao. Tuy rằng lá cây còn chưa phát triển hết, nhưng đã có thể dùng để che gió, che ánh nắng mặt trời, thân cây vừa vặn có thể ngăn trở cản ánh nắng không chiếu lên mặt Hạnh Mính.
Hạnh Mính luôn mặc áo ngủ con thỏ lông xù xù, cả người lười biếng ngồi trên ghế bập bênh, toàn bộ thân thể tắm trong ánh nắng ấm áp dễ chịu. Ánh nắng cuối ngày vừa đủ độ dịu dàng, khi cơn buồn ngủ nhập nhèm lại kéo đến, cô sẽ an tĩnh lắng nghe tiếng thái ra vang lên trong phòng bếp, tiếng nước sôi ùng ục trong nồi, và tiếng bước chân trầm ổn.
Trước đây có lẽ Hạnh Mính chưa từng dám nghĩ tới, sẽ có một ngày như bây, cô lại có cảm giác an tâm thoải mái khi Nguyên Tuấn Sách tới gần. Có anh bên cạnh, hình như ngoại trừ việc yêu anh, cô cũng không còn việc gì để làm.
Mà chuyện yêu Hạnh Mính, Nguyên Tuấn Sách coi đó như sứ mệnh, anh cũng không cảm thấy nên vì bản thân mà sống. Hạnh Mính là toàn bộ của anh, anh phải phụng hiến cho Hạnh Mính suốt đời.
Gần đây, Nguyên Tuấn Sách đột nhiên nổi hứng học đan len, trong nhà có rất nhiều đoàn len sợi, đặt hết trên lầu 3, nhất là trong căn phòng lúc trước hồ ly ở, nơi đó cất giấu rất nhiều. Anh bắt đầu đan tất cho Hạnh Mính, rồi đến bao tay, tất cả vật phẩm giúp nhân loại giữ ấm trong mùa đông anh đều làm.