Anh đứng trong đại dương màu đỏ đại mênh mông, nhìn máu loãng trong lòng bàn tay còn đang không ngừng nhỏ giọt. Lòng bàn tay dường như không cách nào ngăn được dòng máu đang chảy ra, màu đỏ chói mắt không ngừng chảy ra như đang cảnh cáo một tương lai đáng sợ. Nguyên Tuấn Sách bắt đầu sợ hãi, anh biết này những giọt máu này đều chảy ra từ trong cơ thể của Hạnh Mính.
Nguyên Tuấn Sách đứng trong đại dương máu mênh mông, tuy bản thân anh biết đây chỉ là một cơn ác mộng, anh đã rất nhiều lần mơ thấy giấc mơ này. Vì chính tay anh đỡ đẻ cho Hạnh Mính, anh cũng tận mắt nhìn thấy đến những dòng máu đó chảy từ trong thân thể cô ra.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Anh muốn dùng tay lấp kín nó lại, nhưng cuối cùng lại phát hiện mình không thể làm nên chuyện gì. Máu chảy ra quá nhiều, quá nhiều.. Anh thiếu chút nữa đã hại chết Hạnh Mính, vì mong muốn có con, suýt nữa đã khiến cô rời khỏi mình.
Nguyên Tuấn Sách dùng bàn tay đầy túm chặt tóc trên đầu, nỗi đau đớn trong lòng giằng xé tâm can anh, anh ôm đầu ngồi xổm xuống, mọi thứ chung quanh chuyển sang màu đen nhánh, cảnh tượng trong ác mộng biến thành trống rỗng, thân thể lạnh như băng. Nguyên Tuấn Sách không biết, sau khi mất đi Hạnh Mính, anh làm cách nào để sống sót? Làm cách nào mới có thể ngăn anh không hủy diệt thế giới không có cô?
Nguyên Tuấn Sách sợ hãi cảnh tượng này, sau này những đêm không thể ngủ, mỗi một ngày đều dùng để tưởng niệm cô.
Nên khi anh nhìn thấy hai đứa nhỏ được sinh ra, trong lòng mang một loại sống sót sau tai nạn, ngay sau đó lại bị cảm giác chán ghét sinh sôi che lấp. Nguyên Tuấn Sách mạnh mẽ trấn định cảm xúc tiêu cực của mình, loại bỏ ý niệm vừa mới lướt qua trong giây lát kia đi.
Anh không thể giết chết những đứa con của mình, đây là đồ vật mà Hạnh Mính ban cho anh, anh phải kính sợ, trong lòng phải biết ơn, phải dùng quãng đời còn lại để tạ tội.
Khi bọn trẻ vẫn là những đứa bẻ chỉ có thể nằm trong giường em bé, Nguyên Tuấn Sách đã nói sẽ nghiêm túc chăm sóc bọn nhỏ.
Khi đó Hạnh Mính luôn nhìn thấy một cảnh tượng quen thuộc, Nguyên Tuấn Sách đối mặt với hai đứa trẻ con đang khóc nháo, đứng đờ trước cái nôi, hai tay cầm núm vú cao su với tã giấy, gương mặt không cảm xúc mà nhìn chằm chằm bọn nhỏ, anh cứ chỉ đứng nhìn chằm chằm như vậy, cái gì cũng không làm.
Chờ Hạnh Mính đi qua, nhìn thấy trong mắt anh tràn ngập dòng chữ: Không thể nào xuống tay.
"Nếu không, để em làm?"
Nguyên Tuấn Sách lắc đầu: "Anh chỉ đang không rõ, vì sao bọn nhỏ lại khóc?"
"Trẻ con khóc là chuyện rất bình thường, lúc mới sinh ra mà không khóc mới là không bình thường. Anh không cần phải hiểu bọn họ khóc có ý gì."
Những lời này giống như vạch trần nghi hoặc trong đáy lòng anh, Nguyên Tuấn Sách dùng yêu lực, nâng hai đứa trẻ lơ lửng giữa không trung, điều khiển giấy tã, để chúng tự động đổi cái mới cho bọn nhỏ, một người ôm một cái bình sữa, nằm trên giường, tự ăn, không quấy rầy lẫn nhau.
Đầu ngón tay Nguyên Tuấn Sách nhoáng lên, tã giấy vừa được thay ra liền phi vào thùng rác.