⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên Tuấn Sách ôm lấy eo Hạnh Mính, ôm cô đi ra ngoài, một bên nói: "Hạnh Mính, tên của bọn họ còn chưa cho nghĩ ra sao?"
"Vậy anh nghĩ ra tên rồi sao?"
"Ừm.. Hay là lấy tên Hạnh Sách thì thế nào?"
"Phốc, ha ha, thật tùy tiện."
Cửa phòng ngủ đóng lại, bọn nhỏ không khóc không nháo, ngoan ngoãn mút núm vú cao su, cùng nằm trong một cái giường em bé, động tác nhất trí cùng uống sữa bột, đến cả âm thanh nuốt sữa cũng ăn ý giống hệt nhau.
Khi bọn nhỏ được ba tuổi, làn da của hai đứa nhỏ đều kế thừa của Nguyên Tuấn Sách, trắng nõn, xinh đẹp.
Chị gái Nguyên Mính, là đứa bé phát hiện mình biết dùng yêu thuật, con bé điều khiển nước bồn nước, mang chúng chạy tới chạy lui trong phòng, một đám nước lơ lửng phía sau bay theo con bé. Sau đó, con bé còn triển lãm năng lực cho Hạnh Mính xem, cười vui vẻ nhảy nhót, còn trực tiếp thả rơi đám nước đó xuống đầu em trai Hạnh Sách, khiến thằng bé bị xối ướt nhẹp như gà rớt vào nồi canh.
Không quá mấy tháng, Hạnh Sách cũng biết dùng lửa, thiếu chút nữa đốt cháy cả chiếc giường, vẫn may có chị gái dẫn nước, kịp thời dập lửa. Nguyên Tuấn Sách cũng vì chuyện này mà lại tự tay đan một cái khăn phủ giường mới, còn là màu vàng ấm mà Hạnh Mính thích.
Bởi vì có yêu lực, cho nên bọn nhỏ không thể đến trường học như những đứa trẻ con người bình thường. 6 tuổi đúng là thời điểm trẻ con nghịch ngợm nhất, hai đứa trẻ luôn quậy đến độ nghiêng trời lệch đất. Đúng giữa mùa hè, Nguyên Mính không thèm kiêng nể gì điều khiển đống nước trôi nổi trên không trung.
Hạnh Sách không biết điều khiển nước, nhưng thằng bé có thể thao túng lửa, chẳng qua lực lượng không mạnh mẽ bằng chị gái, chỉ có thể bị đuổi chạy tán loạn khắp phòng.
Trong viện, Hạnh Mính cầm vòi nước mắng bọn họ, ngón tay ngăn chặn đống nước đang bay đến, ba người đuổi nhau nô đùa, chơi đến vui vẻ vô cùng.
Lúc Nguyên Tuấn Sách đi mua đồ ăn trở về, liền thấy một bãi chiến trường hỗn độn. Hạnh Mính ngồi ở trước cửa sổ sát đất, cầm khăn tắm lau khô người cho bọn nhỏ, sau khi nhìn thấy anh liền thoải mái cười to, tóc cô vẫn còn ấm ướt nhỏ nước.
Nguyên Tuấn Sách buông túi đồ ăn đi đến, cầm lấy khăn lông giúp cô lau khô tóc. Hạnh Mính đưa lưng về phía anh, không biết biểu cảm trên gương mặt Nguyên Tuấn Sách đã thay đổi, mặt vô biểu tình nhìn chằm chằm hai đứa nhỏ trước mặt, khiển bọn nhỏ sợ tới mức vội vàng cúi đầu, túm lấy góc áo Hạnh Mính, ồn ào muốn về phòng ngủ.
Khi bọn nhỏ được mười tuổi, dưới sự dạy dỗ của Nguyên Tuấn Sách, hai chị em rốt cuộc cũng có thể khống chế yêu lực, che giấu tung tích, cũng học được cách giải quyết khi gặp được tình huống đột phát, dùng sức mạnh thế nào để khiến nhân loại mất ký ức, cuối cùng bị tống vào trường học.
Ngày đầu tiên đi học về , Hạnh Sách nhảy nhót chạy vào nhà nói với Hạnh Mính: "Mẹ ơi, trên đường về chúng con gặp được một con mèo trắng rất xinh đẹp! Nó còn để cho chúng con sờ sờ, còn cọ lên người bọn con nữa."
Nguyên Mính gật gật đầu, khoa tay múa chân một chút: "Con mèo trắng đó chỉ lớn như vậy thôi, sờ lên lông xù xù, cực kì đáng yêu! Chúng ta cũng nuôi một con được không ạ, được không hả mẹ!"

⬅ Trước Tiếp ➡