⬅ Trước Tiếp ➡
"Thầy ơi, vừa rồi em chỉ thuận miệng nói vậy thôi, thầy đừng tin là thật."
Lớp trưởng Đinh Vi chạy cùng Hạnh Mính đã trở lại, còn thở dốc nhiều hơn cô, cô ấy gỡ mắt kính, lau mồ hôi, vỗ bả vai Hạnh Mính, dựng ngón tay cái: "Lợi hại.. Lợi hại!"
Cô há to mồm, uống nước khoáng Lộ Điệp đưa qua, tự hào bóp eo, cũng cho cô ấy một ngón cái.
Trong lúc liếc mắt nhìn xung quanh, cô thấy Nguyên Tuấn Sách đang đứng dưới cây ngô đồng cách đó không xa. Hai người cách nhau quá xa, cô không thấy vẻ mặt của anh, nhưng hẳn là đang nhìn về bên này, làn da trắng bệnh đến mức vừa nhìn qua đã thấy giật mình, cô cảm thấy đến làn da của người đã chết cũng không trắng bằng bạn cùng bàn mới của cô.
Nguyên Tuấn Sách đang đứng dưới gốc cây thấy cô đi tới.
"Cơ thể cậu có vấn đề gì sao?"
Khóe môi anh cong lên, nở nụ cười xã giao cho phải phép, trong mắt không hề có ý cười.
Nhưng vẫn phải nói, với giá trị nhan sắc chẳng phân biệt nam nữ này, cười rộ lên thật đẹp mắt, giống như đóa hoa sen trên đỉnh núi tuyết Chomolungma, chỉ có thể nhìn không thể hái.
"Nhìn tôi không giống có bệnh sao?"
"À, giống."
Quá trắng, trắng đến mức giống như sắp chết ấy.
Hạnh Mính biết lời này không lễ phép cũng không dám nói: "Vậy cậu có bệnh gì? Có thể nói với ủy viên thể dục là mình, tiết sau có cần xin nghỉ không?"
"Từ khi ra đời đã mắc bệnh, tôi không thể vận động."
Hạnh Mính càng tò mò, gãi cổ: "Sinh ra đã mắc bệnh? Là bệnh gì?"
Cô sờ phải một đống mồ hôi, các giọt mồ hôi như mưa, lăn xuống theo cổ, rơi vào dưới xương quai xanh, biến mất trong vực sâu trắng muốt.
Nguyên Tuấn Sách vẫn mỉm cười như cũ, đứng dưới tàng cây, dáng người đĩnh bạt như tùng, đôi tay chắp sau người, lá cây bị gió thổi loạn phát ra tiếng xào xạc, ánh mặt trời len lỏi chiếu lên người anh. Có lúc ánh sáng rơi trên đôi mắt anh, sau đó lại rời đi, chiếu lên nụ cười trên môi, khiến nó càng thêm ấm áp.
"Ủy viên thể dục nhất định phải hỏi đến tận cùng như vậy à? Chính là một căn bệnh không tiện nói thôi."
Không tiện nói?
Hạnh Mính càng tò mò hơn, tầm mắt trực tiếp rời xuống, nhìn chằm chằm thân dưới của anh. Không phải chỉ có một chuyện khiến nam sinh không tiện nói sao? Chẳng lẽ là chỗ kia?
Không phải chỉ dài hơn nữ sinh một cây xúc xích thôi sao? Nhưng nếu lúc vận động bị ném lên ném xuống thì đúng là không thoải mái. Hơn nữa còn là bệnh bẩm sinh, quá đáng thương! Sau này không thể tìm bạn gái được rồi.
Chậc chậc, hy vọng có cô gái nào đó không có nhu cầu về phương diện này tới cứu vớt anh một chút, miễn cho sau này anh bạn cùng bàn đẹp trai của cô sẽ phải chịu cảnh lẻ loi hiu quạnh.
Cô nhướng mày, đôi mắt giảo hoạt động lòng người, gương mặt thiên chân hoạt bát, nhất là hai mắt nhất linh động, giống lục lạc ngó trái ngó phải, lộ ra tia nhìn đồng tình, không khó đoán ra cô đang suy nghĩ cái gì.
"Còn muốn hỏi gì không?"
"Không cần! Không cần, nếu đây là chuyện riêng tư vậy mình không hỏi nữa. Chúc cậu vẫn sớm ngày hồi phục, mọi chuyện đều có hy vọng!"
"Ừm, mượn câu chúc phúc của cậu."
Sao mà tên này còn cười được nhỉ? Chẳng lẽ đã sớm biết bản thân không tốt lên được, nên thông suốt rồi, cảm thấy không sao cả?

⬅ Trước Tiếp ➡