Ánh mặt trời như vậy mang lại chút ấm áp, nhiệt độ không khí nơi đó cũng cao hơn. Khi đi qua bóng râm, tiến vào khoảng sân ban công đó, nhiệt độ trong cơ thể rõ ràng có tăng lên, ánh mặt trời xua tan cái rét lạnh trên làn da, cảm giác ấm áp khiến con người thoải mái.
Tần Nhạc Chí dựa vào lan can, nói chuyện với bạn học ở lớp bên cạnh. Người bạn học có cái đầu đinh đó chỉ vào anh, hỏi Tần Nhạc Chí: "Học sinh mới chuyển trường tới của lớp mày đây hả? Cậu ta rất nổi tiếng đó. Học sinh nữ lớp bọn tao mỗi ngày thảo luận về cậu ta."
Khuôn mặt Tần Nhạc Chí không mấy vui vẻ, cánh tay cậu ta chống lên lan can làm từ cây trúc, cà lơ phất phơ gọi anh một tiếng.
Nguyên Tuấn Sách dừng bước chân, quay đầu nhìn cậu ta. Lần này anh không hề mỉm cười, đến ngay cả bạn học đầu đinh bên cạnh Tần Nhạc Chí cũng cảm thấy khí tràng của anh không thích hợp.
"Mày kêu cậu ta làm gì.."
"Nguyên Tuấn Sách." Tần Nhạc Chí đút tay vào túi, đi tới, người cao chân dài, chẳng mấy đã đi tới trước mặt anh. Chẳng qua, cậu ta còn lùn hơn anh một đoạn, lúc nói chuyện vẫn phải ngẩng đầu nhìn anh, cảm giác khá khó chịu.
"Có việc gì sao?"
"Mày chơi khá thân với Hạnh Mính nhỉ? Sao trong lớp chỉ nói chuyện với một mình cậu ta thế? Mày coi trọng cậu ta?"
"Tôi không muốn trả lời câu hỏi của cậu."
"Ai dạy mày dùng loại khẩu khí này để nói chuyện với ông đây!"
Tần Nhạc Chí túm cổ áo của Nguyên Tuấn Sách, kéo cái người còn cao lớn hơn mình tới trước mặt. Cậu ta càng tức giận, không chịu thua nhón mũi chân, cưỡng ép bản thân nâng cao khí thế, ghé sát lại gần mặt anh.
Không đợi Tần Nhạc Chí lên tiếng, cậu ta đột nhiên cảm giác được chung quanh có một cổ lực lượng quái lạ vô hình. Chờ đến khi cậu ta nhận ra, muốn ngẩng đầu nhìn lên thì đã chậm. Bên tai truyền đến rít gào sợ hãi của người bạn đầu đinh.
Các bạn học trong lớp đều chạy ra xem náo nhiệt, Hạnh Mính nghe Lộ Điệp nói xong, cũng chạy ra theo xem, trên đường cô gặp được Nguyên Tuấn Sách đang đi về phòng học, thấy Lộ Điệp bên cạnh đã chạy qua, cô vội vàng bắt lấy cánh tay anh!
"Nguyên Tuấn Sách!"
Thình lình bị chạm vào khiến anh cảm thấy không khỏe, đến tận lúc nhìn thấy gương mặt cô, cảm xúc mới thả lỏng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Tần Nhạc Chí bị cột chống trên ban công hành lang đập trúng người, cậu có biết không? Thứ đồ chơi đó mà sập xuống thì chết người chứ chẳng đùa, nghe nói cậu ta được xe cứu thương đưa đi rồi!"
Cô gấp không chờ nổi muốn chia sẻ tin tức này với anh, giống như lúc trước, hai người luôn tán nhảm mấy chuyện bát quái. Nhưng bây giờ không hiểu sao Nguyên Tuấn Sách lại cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Cô gấp gáp như vậy, là vì đang lo lắng cho Tần Nhạc Chí sao?
"Phải không?" Nguyên Tuấn Sách không mặn không nhạt mở miệng.
"Vừa rồi cậu đi đâu đó? Không phải bị thầy chủ nhiệm gọi tới phòng giáo viên sao? Vừa rồi cậu cũng đi qua chỗ ban công hành lang đó đúng không?"
Đây là đang lo lắng cho anh sao?
Nguyên Tuấn Sách lúc này mới mỉm cười: "Tôi ra sau núi, ăn cơm trưa."